Showing posts with label articles. Show all posts
Showing posts with label articles. Show all posts

Sunday, July 27, 2008

Đạo diễn Ronny Yu nói về Leslie Cheung trong chương trình phong cách sống 'Be My Guest' - 'Làm khách mời của tôi' của Stephn Chan

Nguồn: http://xoomer.alice.it/nguidett/yu01.htm
Dịch sang TV: K.Kelly - dienanh.net
*watch the video of the interview on LeslieTong.com
many thanks to Simie for her precious English translation*

::::::::::::::::::::::::::::::

Stephen: Bạn đã hợp tác với nhiều nghệ sĩ. Có một hay hai người đặc biệt nào mà bạn ngưỡng mộ nhất hoặc có tình bạn thân thiết không? Leslie có phải là một trong số đó?

Ronny: Leslie, vâng. Tôi hợp tác với anh nhiều nhất. Chúng tôi có 3 phim làm cùng nhau. Lý do vì sao Leslie và tôi hợp tác rất tốt với nhau là vì anh ta là người cuồng tín phim ảnh. Hơn nữa một khi anh đã đặt ra mục tiêu, anh sẽ làm việc để đạt được nó dù cho mọi chuyện có khó khăn như thế nào, không có gì trở thành vấn đề một khi anh đã làm hết sức mình, dù cho đó là việc ca hát hay sáng tác nhạc, bạn biết đấy. Thâm chí anh ta trong việc nâng cấp ngôi nhà của mình, nó cũng phải là tốt nhất, bạn hiểu ý tôi rồi chứ? Mọi thứ anh làm đều phải hoàn hảo! Thêm vào đó anh là người có cảm nhận đặc biệt tốt vì thế rất nhiều lần tôi tranh luận với anh về việc làm sao để hoàn thiện một bộ phim; chẳng hạn, bộ phim 'Bạch Phát Ma Nữ'; anh nói, "Ronny, có lẽ chúng ta có thể thử làm nó theo cách này, hoặc, có thể chúng ta thử nó theo cách kia..." Chúng tôi có mối quan hệ như anh em; chúng tôi có nhiều cuộc tranh luận tuyệt vời. Vào thời điểm chúng tôi phải đối mặt với lịch làm việc của Brigitte Lin, chúng tôi đã có 72 giờ quay phim, sử dụng 3 nhóm diễn viên, nhưng chỉ có mình Leslie và tôi (xoay sở - câu này viết ko rõ ý lắm), cho tới một ngày tôi nói với anh, "Leslie, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa!"

Stephen: Nhưng anh ta vẫn có thế tiếp tục?

Ronny: Leslie nói: "Ronny, anh hãy làm một giấc. Tôi sẽ kết thúc quá trình quay phim, sau đó anh có thể xem nó sau, được chứ? " Tất nhiên điều đó là ko thể vì đó là việc mà tôi phải tự làm. Nhưng nếu một diễn viên có thể đưa ra sự giúp đỡ dành cho tôi như vậy, tôi phải tiếp tục thôi. Đó là cách mà chúng tôi thảo luận mọi thứ... Chúng tôi hoàn toàn cởi mở với nhau. Trong nhiều trường hợp, vì bộ phim, anh sẽ nói cho tôi hay khi nào anh nghĩ rằng mọi việc ko được tốt và tôi cũng nói với anh khi có điều gì chưa tốt. Giữa chúng tôi, ngoài tính chuyên nghiệp, còn có sự trân trọng lẫn nhau. Điểm mắc cười nhất là, tôi nói với anh: "Ko hay rồi, 'Bạch phát ma nữ' cần một bài hát chủ đề" Anh đáp lại: "Vâng, tôi biết nó cần một bài hát nhưng tôi chưa nghĩ được bài nào cả. Tuy vậy tôi sẽ nghĩ ra bài nào đó nhanh thôi." Thực sự như vậy anh đã làm rất nhanh. Tôi nhớ khi tôi quay phần kết... một buổi tối tôi đang vừa quay vừa sửa, bỗng nhiên Leslie chạy vào. Anh nói: "Hey, tới đây, anh đã sẵn sàng cho nó chưa". Tôi hỏi: "Chuyện gì vậy?" Anh đáp: "Tôi sẽ ậm ừ bài hát đó để anh nghe." Và anh ngân nga giai điệu cho tôi nghe. Leslie đi khỏi rồi nhưng hình ảnh đó vẫn lưu lại trong trí óc tôi mọi lúc; Leslie trong phục trang, với mái tóc, và tất cả, ngân nga một bài hát cho tôi nghe. Tôi ko bao giờ có thể quên đựơc cảm giác đó; vì thế khi mọi người hỏi tôi rằng tôi có nhớ Leslie ko, tôi trả lời là tất nhiên tôi nhớ anh ấy. Vào thời điểm khi chúng tôi phải cùng chiến đấu, anh đã bước tới và nói với tôi rằng: "Để tôi hát cho anh nghe một bài hát ...". Bài hát khiến tôi vô cùng cảm động và tôi đã nói với anh: "Chính là nó, nó sẽ được!" Anh trả lời: "Wao, thực chứ? anh dễ hài lòng quá đấy! "

Stephen: Ông đơn giản chấp nhận mọi thứ quá dễ dàng! (cười lớn)

Ronny: Vâng ... vâng ... (cười) Leslie đã nói, "Tôi đơn thuần ậm ừ một vài nốt nhạc của bài hát cho anh nghe và anh đã chấp nhận nó như thế đấy!" Tôi nói lại: "Đó là bởi người ậm ừ cho tôi nghe là anh! Bài hát do chính anh sáng tác; nó tràn ngập tình cảm của anh trong đó. Tất nhiên là nó sẽ hay rồi."

Ronny: 'The Phantom Lover' (Người tình của hồn ma)... là...

Stephen:
Có phải là một trong số các tác phẩm ưng ý nhất của ông?

Ronny: 'The Phantom Lover' thực sự rất khó làm; lí do nó khó làm là bởi nó được quay ở Bắc Kinh vào thời điểm trời lạnh đến đóng băng! Chúng tôi cũng có tham vọng rất lớn đối với bộ phim này. Khi tôi vừa nói với Leslie về nó, ngay lập tức cả 2 chúng tôi có trong tay bản phim của Ma-Xu Weibang để xem. Xem xong chúng tôi liền thảo luận làm sao để bắt đầu dự án này. Tôi nói với anh: "Có một vấn đề, đó là anh sẽ phải xấu xí." Vì trong bộ phim anh ta bị tạt axit và khuôn mặt bị biến dạng do axit đốt cháy. Nhưng anh trả lời: "Vậy, tôi phải xấu xí thì sao, tôi đâu có sợ phải xấu xí." Tôi nói: "Nhưng anh là một người đẹp trai, mọi người đều ấn định anh là một anh chàng đẹp trai!" Anh trả lời: "Ồ... nhưng tôi vẫn có phần khác vẫn đẹp trai của mình! " (Ronny cười lớn)

Stephen: (cười) Anh ấy có 2 mặt...

Ronny:
(vẫn còn cười) Phải... 2 mặt.... đó là cách anh ấy nhìn mọi thứ. Anh ko giống như một số những ngôi sao lớn khác, những người có thể sẽ nói: "Ồ phải, nó thật xấu xí, tôi không nên làm nó" hay "Tôi có thể làm đẹp phần xấu xí của mình". Anh ko như thế chút nào vì anh thực sự yêu phim ảnh. Anh luôn nói với tôi anh hăng hái trở thành đạo diễn như thế nào.

Stephen:
Phải... Leslie đã muốn đạo diễn một phim làm lại từ phim của ông, 'The Saviour'.

Ronny: Phải, đúng như vậy. Thật là đáng tiếc... Một sự đáng tiếc lớn nhất.

Stephen: Trước khi Leslie rời bỏ thế giới, ông có gặp hay có liên lạc gì với anh ko?

Ronny: Ko... có một cú điện thoại... vì vào thời điểm đó tôi bận rộn chuẩn bị chiến dịch quảng cáo ra mắt 'Freddy vs.Jason' ở Mỹ. Bỗng nhiên tôi nhận được một cú điện thoại. Mỹ sau Hồng Kông 1 ngày tính theo múi giờ; khi tôi nhận điện, lúc đó đã là ngày hôm sau ở Hồng Kông . Đó lại là ngày 1.4; tôi đã hét lên với các bạn của mình ở Hồng Kông. Đó là ngày Cá Tháng Tư, và dù tôi đang làm một bộ phim ma tại thời điểm đó, điều đó cũng ko thể nào là sự thật, nhưng họ nói với tôi rằng đó là thực tế. Tôi thực lòng ko thể tin nổi! Tại sao? Leslie luôn tạo cho tôi ấn tượng rằng anh là một người mạnh mẽ; về tinh thần anh là một người cứng rắn. Anh ko phải kiểu người có thể từ bỏ dễ dàng... anh ko bao giờ là như vậy. Anh từng là trụ cột sức mạnh, người luôn cổ vũ tôi từ phía sau khi chúng tôi làm phim. Thường thường anh sẽ nói với tôi: "Ronny, đừng stress, anh có thể thực hiện được nó." Tôi nhớ rất rõ khi chúng tôi quay bộ phim 'The Phantom Lover'; diễn viên nữ chính có khó khăn trong việc thực hiện một số thứ; trong các trường hợp như vậy tôi sẽ thấy rất bực và nói: "Ko, Jacklyn, ko phải là như vậy, ko phải như vậy chút nào!" Sau đó thì Leslie đã tới và kéo tôi ra một bên. Anh nói: "Này, cô ấy chỉ là một cô gái Đài Loan, đừng có tức giận như vậy. Ngoài ra, tiếng phổ thông của anh rất dở!" Tôi nói: "Ko, nhưng cô ấy biết nói tiếng Quảng." Leslie trả lời: "Hãy để tôi lo chuyện đó, để nó cho tôi." Anh luôn nói như thế; anh khiến tôi thấy dễ chịu khi làm phim cùng anh. Khi tôi buồn ngủ, anh sẽ nói... mà này... Leslie rất thích ăn uống, phục vụ của anh luôn làm món súp rất ngon lành cho anh... Leslie là một người rất tốt và cực kỳ tài năng. Anh luôn biết chính xác mình đang làm gì. Vì thế khi tôi nhận được cú điện thoại, tôi ko tin nổi điều đó có thể xảy ra.

Stephen: Ông có ý định làm phim với Leslie lần nữa ko?

Ronny: Có, tôi có ý định đó. Vào thời điểm đó chúng tôi đang nghĩ đến việc làm phim về giới trẻ người Mỹ gốc Trung... câu chuyện về sự ra đời của những thanh niên Trung Quốc tại Mỹ, và sự vật lộn cũng như những xung đột với các băng nhóm xã hội đen. Nó cũng nói về sự khắc nghiệt và sự sinh tồn của người Trung Quốc ở hải ngoại trong một xã hội phương Tây. Tôi đang lên kế hoạch như vậy để hợp tác với Leslie; chúng tôi đã cùng nhau tiến hành nhiều khảo cứu. Trong quãng thời gian khi anh ở Vancouver; chúng tôi theo chân cảnh sát quanh tàu của họ để quan sát các hoạt động của bọn Mafia thực sự; chúng tôi đã làm nhiều nghiên cứu, và Leslie, dưới bộ dạng cải trang, cũng đi cùng chúng tôi. Anh ấy thực sự tham gia vào dự án đó.

Stephen: Kết quả cuối cùng là nó ko bao giờ đi đến hồi kết [bộ phim chưa từng được thực hiện].

Ronny lắc đầu trong im lặng.

Monday, June 9, 2008

Trương Quốc Vinh - Giờ đây tôi có thể hô phong hoán vũ

Nguồn: MingPao Weekly no. 1738
Ngày 2/3/2002
Dịch bởi: K.Kelly

Trương Quốc Vinh được làm trơn láng bởi nước. Anh ấy cũng được tôi luyện bởi lửa. Anh ấy chưa là gì cả vào ngày tôi biết anh, và anh đã làm việc 8 năm liên tục trong chờ đợi. Vào thời điểm đó tôi đã rất vui mừng thấy anh thật ngây thơ, có lẽ là người ngây thơ duy nhất chịu đựng được tất cả mà ko mất đi niềm tin. Sau đó anh trở nên nổi tiếng, thành công trong cả hai lĩnh vực ca hát lẫn điện ảnh. Lúc này tôi nhận thấy ở anh vẻ dễ thương, nhưng vẫn ngây thơ như cũ, thẳng thắn như cũ. Thói đạo đức giả là điều mà bạn sẽ ko bao giờ tìm thấy trong con người Trương Quốc Vinh. Giờ anh đã vươn tới vị trí siêu sao, anh học được cách để bảo vệ chút ít cho bản thân, nhưng với bè bạn, anh vẫn luôn giữ tính thành thật. Anh chàng mãi mãi đẹp trai này có một tham vọng thật lớn, anh ấy muốn giành được danh vọng trong ngành điện ảnh Hồng Kông, sự cứng cỏi được tích luỹ ở anh giờ đây đang bùng nổ. Một người đàn ông với sự quyết đoán của mình, anh ấy đang rực cháy giống như một ngọn lửa nóng đỏ vậy. - viết bởi Eunice Lam.

"Lần này chúng ta sẽ ko nói về ca hát. Tôi sẽ đạo diễn một bộ phim của riêng mình sớm." Trương Quốc Vinh vô cùng phấn khích và tràn đầy tự tin. "Tôi đã diễn hơn 70 bộ phim, vậy tại sao tôi lại ko thể trở thành đạo diễn?" Vào thời điểm này năm ngoái, anh đề cập đến việc muốn làm một bộ phim, và trong khoảng thời gian 12 tháng, anh đã làm như anh nói, tìm được nhà đầu tư, có trong tay cốt truyện, và chọn được đội ngũ làm phim đứng trước và sau máy quay.

(Lược bỏ đoạn nói về nội dung phim)

Quen biết với Jiang Wen

Điều duy nhất khiến anh đau lòng đó là các nhà đầu tư ko phải đến từ Hồng Kông, mà là từ Nhật Bản và Trung Hoa Đại Lục. "Khi một số nhà đầu tư Hồng Kông gặp tôi, anh ta mang lại cho tôi ấn tượng rằng 'đây chỉ đơn thuần là một chuyện làm ăn' Tôi ko nói về việc làm ăn, tôi muốn quay một bộ phim chất lượng. Tôi đã đóng góp rất nhiều cho nền âm nhạc và điện ảnh, tôi đã được vinh danh, đem về sự nổi tiếng cho Hồng Kông, vậy tại sao họ ko ủng hộ tôi chút ít? Thật là nản lòng." "Anh có thấy buồn vì chuyện đó ko?" Tôi hỏi. "Tôi thấy phiền lòng" anh trả lời thành thật. "Sẽ là lý tưởng nhất nếu bộ phim đầu tay của tôi nên được người Hồng Kông đầu tư."

Thật may mắn vì anh có khả năng xoay sở và có được số vốn từ nước ngoài. Anh đã làm quen với Jiang Wen, một mạnh thường quân rất kính trọng anh. "Mọi người biết Trương Quốc Vinh rất tự hào về bản thân, tôi đầu tiên biết đến anh, vì tôi tìm thấy ở anh một tài năng trong vai trò đạo diễn cũng như diễn viên. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, chúng tôi uống hết 2 chai vang đỏ và chia sẻ với nhau nhiều suy nghĩ. Nhưng anh ấy sẽ ko xuất hiện trong bộ phim này, gần như chắc chắn chúng tôi sẽ làm việc cùng nhau trong những dự án tới."

"Bạn biết là tôi đã giúp Cheung Zi Leung quay bộ phim 'The Kid', trong việc hợp diễn với đứa trẻ, để trở thành cha của em. Những gì tôi nhận được chỉ là một dollar hợp đồng, ko hề kiếm lợi được chút gì. Những người khác thì được đề cử cho các giải thưởng trong phim, chứ tôi thì ko được gì cả!" "Hay là diễn xuất của anh ko đủ tốt?" Anh chàng này, anh ta sẽ bùng nổ ngay khi bị công kích, chứ ko hề khôn khéo xã giao.

Sau đó anh đề cập tới những bức hình anh đang đứng, với trần Baroque của khách sạn Peninsula làm phông nền. "Có lẽ tôi là người duy nhất phù hợp với những cảnh cổ điển, lịch lãm, và hoa lệ." Trương Quốc Vinh đứng dậy, tạo các tư thế khác nhau một cách nhẹ nhàng và tự tin, ko có một góc nhìn nào mà khuôn mặt anh ấy ko đẹp, thật ko thể chịu nổi !!! Tôi nói một cách miễn cưỡng: "Thật ghê gớm, dù từ bất kỳ góc nào, trông anh cũng đều rất ưa nhìn." Anh nhận lời khen một cách vui thích, duyên dáng và tự nhiên, thật là vô vọng với anh (). Anh đề cập đến điểm mạnh của mình với một sự vô tư cởi mở, bạn sẽ chỉ cảm thấy anh ấy thật dễ thương, mà ko hề thấy một chút dáng vẻ tự cao nào cả.

Trong số các nhà quay phim, anh ấy thích Christopher Doyle, và rất sẵn lòng cộng tác cùng nhà quay phim này. Tôi nói: "Nhưng trong 'Tempress Moon', anh ta đã thực hiện quá nhiều cận cảnh, chặn trán, chỉ tập trung vào mắt, cằm, như là một đoạn quá tay với những sự biểu cảm, ko chỉ làm mất điểm, mà còn gây khó chịu!" Trương Quốc Vinh lập tức đáp lại: "Đó ko phải là lỗi của anh ấy. Đó là yêu cầu của đạo diễn. Đây cũng là lý do khiến tôi bị ám ảnh muốn trở thành đạo diễn, đó là bởi vì một diễn viên luôn chỉ là người bị sai khiến, chỉ có đạo diễn là chỉ đạo tất cả. Tôi có những tham vọng. Giấc mơ lớn nhất của tôi ko chỉ là nhận được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất, mà là bộ phim hay nhất, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể hoàn thiện được một đội ngũ làm việc. Đó ko phải là công việc của chỉ một người."

Ko cần thiết phải thể hiện thái quá

Trương Quốc Vinh luôn nhấn mạnh đến làm việc theo tập thể. Trong phim quảng cáo bài trừ thuốc lá 'Ashes to ashes' của anh, đội ngũ làm phim đã rất vui vẻ, họ đều kính trọng anh, tin tưởng anh và điều này khiến anh hết sức hài lòng. Một tháng trước đây anh giúp Anita Mui quay MTV cho bài "Fong Wah Chu Tai" (Phương Hoa Tuyệt Đại ), hết sức phong cách và sáng tạo. Các cảnh quay của anh đơn giản, chặt chẽ và đẹp. Giống như một đứa trẻ, anh cho chúng tôi xem đi xem lại nó. "Ngay cả một nghệ sĩ khó tính như Anita Mui cũng hoàn toàn nghe theo tôi, đội ngũ quay phim hợp tác rất ăn ý. Tôi ko phải là một đạo diễn chuyên quyền, tôi đối xử tốt với tất cả các thành viên, để cho mọi người đều cảm thấy thoải mái. Anita luôn rất đúng giờ với các lịch quay, cô ấy ko hề chậm trễ. Công việc của một đạo diễn là trình bày một vấn đề qua camera."

Leslie đã sống ở Vancouver trong 4 năm ko liên tục, thời gian dài nhất anh ở liền đó là 9 tháng. "Đó là quãng thời gian tôi tách biệt, tự nhận xét, làm sáng tỏ các suy nghĩ và định hướng cho tương lai. Tôi đã rút ra kết luận rằng mình thuộc về giới showbiz, và giới showbiz thuộc về tôi."

Anh nghĩ trong giây lát. "Làm một diễn viên, cuộc đời trên màn ảnh rất hạn hẹp, nhưng sẽ ko có giới hạn nếu bạn là người đứng sau máy quay. Khi tuổi tác nhiều hơn, ko còn đẹp để xuất hiện trên màn ảnh, tại sao còn tiếp tục để rồi bị chán ghét?" "Anh có lo ngại rằng mình đang ngày một già hơn ko?" Tôi hỏi. "Có, tôi có lo lắng." Anh trả lời nhanh, "Mười năm nữa, theo nhu cầu, người ta sẽ chỉ quay những bộ phim cho tuổi teen, họ sẽ dựa vào giá trị của ngoại hình, nhưng trong ngành giải trí, những khuôn mặt đẹp đến rồi lại đi. Hãy nhìn những đĩa thu của tôi trong quá khứ, bạn có thể thấy rằng ngoại hình của tôi rất lý tưởng. Tôi tin rằng một diễn viên nên kết hợp được các tố chất của cả nam và nữ, mãi mãi biến đổi và linh hoạt. Nhưng thị trường Hồng Kông thì chỉ muốn hợp thời trong chốc lát, hợp với xu thế, hợp thời thậm chí từ ngoại hình bản thân, đó ko phải là lý tưởng của tôi."

Người thợ chụp hình nói, "Ca Ca, anh hiện giờ đã quá giàu, anh ko cần theo đuổi bất kỳ thứ gì nữa." "Ko, sẽ ko bao giờ là ko có gì để theo đuổi," Trương Quốc Vinh nói nghiêm túc. "Chúng ta đánh giá một người theo khát vọng mà anh ta theo đuổi, nếu anh ta có nghị lực. Tiền ko nói lên được điều gì. Ko có gì tệ hơn khi một người hoàn toàn mất đi ý chí."

Một vài nghệ sĩ có sức lôi cuốn bẩm sinh. Trương Quốc Vinh có thể nhìn thấy rõ điều này. "Phải, sức hút là một thứ tự có, nhưng bạn vẫn phải bồi dưỡng nó thường xuyên để tránh bị mai một. Một vài nghệ sĩ rất thu hút vào lúc mới xuất hiện, nhưng rồi sự thu hút đó mất dần sau một khoảng thời gian. Chỉ dựa vào khuôn mặt hay tài năng thì ko đủ, mà bạn phải có cả tham vọng nữa." Đúng như vậy, người ta nên có những tham vọng. Tham vọng giúp người ta tiến lên và toả sáng. Trương Quốc Vinh nhấn mạnh lại quan điểm của mình, "Tôi muốn đưa ra lời khuyên cho tất cả các diễn viên, càng ít thì càng nhiều, ko cần thiết phải phóng đại tất cả các cảm xúc trên khuôn mặt như thể một màn trình diễn." Ám chỉ điều gì đây? Hãy để ngành giải trí nghiền họ ra. Trương Quốc Vinh ko hề nao núng khi nói ra những điều đó một cách ko khoan nhượng và tự chịu trách nhiệm về lời nói của mình. Đó là bởi vì anh ấy ko hề láu cá và ko bao giờ giả dối. Dù có nói điều gì, anh ấy cũng ko có gì để sợ hãi.

Lời yêu cầu với tư cách là ngôi sao của giới showbiz Hồng Kông

Leslie bắt đầu đề cập đến giới truyền thông. "Những người như tôi bạn sẽ ko thể chỉ trích và dìm cho tới chết. Hãy thử mà xem. Tại sao giới truyền thông của chúng ta chê bai người mình hết mức mà lại ngưỡng mộ các ngôi sao Nhật Bản và Hàn Quốc tới phát cuồng, tạo ra ấn tượng rằng ko hề có các ngôi sao tương tự trên chính quê hương mình. Bạn ko phải là người Trung Quốc sao? Bạn ko có chút tự hào dân tộc nào sao? Tôi rất được ngưỡng mộ ở hải ngoại. Ở Nhật Bản ko ai ko biết tôi là một nghệ sĩ. Những huyền thoại có thể tìm thấy ở rất nhiều nơi trên trái đất này. Vì sao bạn ko trân trọng những thứ mà mình đang có, thay vào đó cứ chỉ trích người ta trối chết? Tôi hi vọng rằng giới truyền thông có thể tạo ra mối quan hệ tốt đẹp hơn với các ngôi sao, tại sao họ cứ phải cho rằng ko hề có các sao nội địa, mà chỉ có thể làm việc với các sao nước ngoài?"

Là một đạo diễn, gặp gỡ những diễn viên khác nhau đến từ nhiều quốc gia để chọn ra người thích hợp là một việc làm hết sức tự nhiên. Chỉ vì anh ấy đến gặp một ngôi sao Hàn Quốc, giới truyền thông đã lập tức nghĩ rằng anh ấy nhiệt tình với sao Hàn, điều này khiến anh cảm thấy buồn cười. Nhìn chung, Trương Quốc Vinh là một ngôi sao lớn rất thẳng thắn, dù Song Seung Hun (diễn viên Hàn Quốc) đang rất nổi tiếng hiện nay, anh ta cũng chỉ là một diễn viên phim truyền hình với chút ít danh tiếng, người Hàn Quốc ko hề coi anh ấy là một siêu sao, thay vào đó giới truyền thông Hồng Kông lại đẩy vị thế của các sao Hàn Quốc và Nhật Bản lên tới mây xanh và vô cùng phấn khích khi nhìn thấy họ. Trương Quốc Vinh bày tỏ ý kiến trái ngược. Anh cảm thấy hiện nay có rất nhiều diễn viên trẻ tài năng như Cecilia Trương Bá Chi, Nicholas Tạ Đình Phong. Sẽ chẳng khiến ai vừa lòng khi lên tiếng đòi được đối xử công bằng cho các sao Hồng Kông, nhưng Trương Quốc Vinh ko hề bận tâm, anh ấy chỉ nói ra chính xác những gì mình nghĩ.

Giờ đây với con mắt của một đạo diễn anh ấy quan sát còn nhiều hơn cả khi anh đang là một diễn viên. "Là một đạo diễn bạn ko thể cho phép mình được nhận nhiều sự chiếu cố. Bạn ko thể nói rằng đây mới là bộ phim đầu tay của tôi. Nếu bạn làm ko tốt, bạn ko thể biết đc khi nào bạn mới có cơ hội thứ hai. Tôi sẽ đưa ra tất cả những gì mình có. Tôi sẽ trao hết cả trái tim mình." Những ngọn lửa nồng nhiệt đang nung nấu trái tim anh ấy, trí óc thì tràn ngập những lí tưởng và khát vọng, như một quả tên lửa đang chuẩn bị rời bệ phóng, anh ấy sẽ bùng nổ chỉ với một cú huých. Thật may mắn anh đã có nhà đầu tư cho bộ phim thứ hai, cũng là người hải ngoại, chứ ko phải người Hồng Kông. "Bá vương biệt cơ", "Happy together", "In the mood for love", các bộ phim Hồng Kông có thể nhận đc các giải thưởng ở nước ngoài. Nói về Hollywood, tôi từng có cơ hội vào 10 năm trước, tôi đã gần như tới đó. Giờ tôi có thể hô phong hoán vũ ở đây, tại sao tôi lại phải khởi đầu lại từ đầu ở Hollywood khi tôi đã ngoài tứ tuần? Tôi thích ở lại đây hơn và sẽ giành giải thưởng cho nền điện ảnh nước nhà."

Đã từng được mời diễn "Cats"

Tôi nhớ khi anh đang ở đỉnh cao của nhạc pop anh đã được Broadway mời diễn "Cats", anh rất phấn khích trao đổi với tôi về điều này. Tôi nói, "Có hơn một trăm con mèo. Anh sẽ diễn con mèo nào? Đằng sau sự hóa trang, ai có thể nhận ra Trương Quốc Vinh? Trừ khi anh hát bài hát chủ đề". Nhưng bài hát chủ đề lại thuộc về một 'cô mèo', và dù sao thì cũng chỉ có một bài hát thật hay mà thôi. (theo kelly hiểu thì 2 người đang nói ẩn dụ về bộ phim sắp làm của Ca Ca sẽ rất dễ bị đánh đồng với các phim khác sản xuất cùng thời điểm)

"Hiện giờ tôi đang tiến tới vai trò đạo diễn mà ko có sự bảo đảm nào. Tôi sẽ thư giãn, vì rất nhiều người đã giúp đỡ tôi mà ko cần sự bảo đảm. Chúng tôi ko nói về việc nó có phải là sản phẩm nghệ thuật hay ko, điều đầu tiên là bạn phải có khả năng đánh thức sự hứng thú của khán giả theo dõi câu chuyện của bạn. Tôi tin rằng một đạo diễn nên biết nhìn xa trông rộng. Một người nhẹ nhàng tốt bụng sẽ ko có sự sắc sảo. Tất nhiên, giống như khi đang yêu, ngoài sự thông tuệ bạn còn cần một dòng chảy mãi mãi, dẹp bỏ đi sự sợ hãi và phàn nàn. Dù điều gì có xảy ra đi chăng nữa, thái độ với cuộc sống phụ thuộc vào bản thân bạn, dù cho cuộc đời đối xử với bạn tốt hay xấu, mọi chuyện vẫn phụ thuộc vào quyết định của chính bạn."

Tôi có thể nói gì đây về Trương Quốc Vinh? Anh ấy có một sự lãng mạn ngang ngạnh. Một người bạn luôn đem đến cho bạn niềm hạnh phúc bất ngờ, một người ko bao giờ cho phép người khác áp đặt khuôn mẫu lên mình, một thần tượng mà các fans luôn ngưỡng mộ và ko bao giờ cảm thấy nhàm chán, bởi vì anh ấy là một người biết làm giàu cuộc sống mà ko cần bất kỳ sự bảo đảm nào.




Tôi sẽ đưa ra tất cả những gì mình có.
Tôi sẽ trao hết cả trái tim mình.


P.S:

Lam: "Giờ là 6 giờ rồi. Anh phải đi thôi. Anh sắp có cuộc hẹn gặp rồi."

Leslie: "Tôi đã quên nói với bạn một thứ. Tôi đã hỏi Cheung Suk Ping, 'Bạn là người làm phim kỳ cựu, bạn có tin tưởng rằng tôi có thể trở thành một đạo diễn ko?' Cheung trả lời, "Có, bạn có một sinh khí rất lớn, một năng lượng rất tích cực.' Tôi ngưỡng mộ anh ấy vô cùng. Tôi vốn là một người kiêu ngạo, và ko dễ gì khi tôi thừa nhận mình ngưỡng mộ một người khác."


Friday, June 15, 2007

Phỏng vấn Anita Mui

Source: http://xoomer.alice.it/nguidett/anitamui.htm
Dịch bởi: Cameo

:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Anita Mui, giống như người em gái gần gũi của Leslie, từng ở bên nhau trên dưới 20 năm, đã khóc hết nước mắt vì Leslie, ko thiết cả ăn uống. Những người bạn thân của cô lo rằng cô không thể suy nghĩ đúng đắn, đã luôn ở bên và an ủi cô. Sau khi đưa tiễn Leslie, Anita đã phần nào bình tĩnh hơn. Đêm thứ sáu tuần trước, khi đồng ý trả lời phỏng vấn của Ming Pao, cô cảm thấy tức giận thay cho Leslie. Cô nói: "Làm ơn trả lại sự công bằng cho Leslie."

Anita vẫn còn đau buồn, nhưng cô đã tỏ ra dũng cảm, chấp nhận trả lời phỏng vấn của Ming Pao. Đó là bởi cô muốn lên tiếng cho Leslie. Cô nói: "Tôi hi vọng mọi người hãy công bằng một chút với Leslie. Tình hình hiện giờ rất xấu, cái chết của Leslie khiến chúng ta tiếc thương, nhưng hãy làm ơn đừng đổ lỗi cho anh ấy."

"Nếu không phải là vì bệnh tình của mình, tôi tin rằng anh ấy nhất định không chọn cách này. Là người ủng hộ cho cái đẹp, không có lý gì anh ấy lại tự huỷ hoại bản thân. Chính căn bệnh quái ác đã xui khiến anh ấy. Trong những ngày cuối cùng, không ai biết nỗi đau mà anh ấy phải trải qua, chúng ta không thể chia sẻ cùng anh nỗi buồn và sự đau đớn, nhưng cũng làm ơn đừng vứt bỏ tất cả ngay sau cái chết của anh. Hãy thành thực với chính bản thân, chúng ta sẽ làm gì nếu chúng ta là người bị bệnh?"

"Thực ra, chúng ta nên đối diện với điều này một cách tích cực, sự ra đi của Leslie là một dấu hiệu cho thấy những bệnh nhân luôn cần được quan tâm chăm sóc. Leslie nhắc nhở chúng ta rằng nên quan tâm nhiều hơn tới những người xung quanh, trân trọng gia đình và những người bạn của mình nhiều hơn nữa."

"Khi còn sống, Leslie luôn luôn làm việc với nỗ lực tới 200%, và cũng đóng góp rất nhiều cho xã hội, anh ấy đã hoàn thành đầy đủ sứ mệnh của một người nghệ sĩ. Tuy nhiên, giới truyền thông không chịu buông tha cho anh, và mặc dù bề ngoài anh tỏ ra là mình không hề bận tâm, nhưng thực sự thì anh ấy có cảm thấy phiền lòng."

"Sự chán nản không phải là thứ bạn vướng vào trong một ngày, nó là cả một sự tích tụ. Tôi cho rằng một số hãng truyền thông phải chịu một phần trách nhiệm. Trong đám tang của anh, những hãng truyền thông này đã không được tham dự, đó hẳn là mong muốn của Leslie. Truyền thông và nghệ sĩ là những nghề nghiệp gắn bó như môi với răng, tại sao mọi chuyện lại tới nông nỗi này? Khi Leslie còn sống, họ quấy rầy anh, khi anh ấy qua đời, họ vẫn không buông tha cho anh. Những người đã đối xử với Leslie theo cách ấy, họ không sợ Leslie sẽ quay về tìm họ một lúc nào đó sao? Do đó tôi kêu gọi các fan của Leslie hãy tẩy chay những tờ báo đó. Đừng để chúng làm phiền bạn, hãy tiết kiệm tiền dành cho những tờ báo có giá trị khác."

" Trong nhiều năm, tôi đã không nhận trả lời phỏng vấn của họ. Trong tương lai, nếu tôi có tổ chức họp báo, và họ kéo đến, tôi sẽ vẫn yêu cầu họ rời đi. Đừng đổ lỗi là tôi nhẫn tâm. Tôi cũng kêu gọi bè bạn nghệ sĩ hãy tẩy chay họ. Để xem họ sẽ tồn tại như thế nào nếu thiếu sự ủng hộ của giới nghệ sĩ?"

Đề cập về cái chết của Leslie, Anita buồn rầu nói: "Tôi cảm thấy còn hơn cả đau buồn hay tiếc nuối. Những ngày khi anh mới qua đời, tôi đau đớn đến nỗi không thốt ra được một lời. Tôi thấy mình như bỗng già thêm 10 tuổi. Tôi cứ hỏi chúa trời, tại sao điều này lại xảy ra? Cho tới giờ, đầu óc tôi vẫn bị lấp đầy bởi những câu hỏi. Những người bạn của tôi và anh sợ rằng tôi không chịu đựng nổi, đã luôn ở bên tôi trong thời gian đó, nhắc tôi giữ gìn sức khỏe. Rất nhiều người đã dùng những cách khác nhau để hỏi thăm sức khoẻ tôi, điều này khiến tôi nhận thấy trong thế giới này vẫn còn sự ấm áp." Anita hối tiếc bởi cô hoàn toàn không biết rằng bệnh tình của Leslie lại nghiêm trọng tới mức ấy. Cô tự trách bản thân, đổ lỗi cho mình vì đã không quan tâm đủ nhiều tới Leslie.

"Leslie là tuýp người chỉ đề cập đến những tin tức tốt lành, không nói về những tin xấu. Thật đáng tiếc, trong mắt anh ấy, tôi chỉ là một người em gái nhỏ. Anh ấy sợ tôi không thể gánh vác được nó, không muốn điều ấy làm tôi buồn phiền, thậm chí không muốn tôi biết rằng anh ấy bị ốm, anh chỉ nói với tôi anh bị đau dạ dày và cảm thấy không được khỏe. Về sau, tôi nghe người ta nói Leslie cảm thấy không hạnh phúc và tâm trạng của anh có vấn đề. Nhưng tôi thực sự không biết tình trạng của anh ấy lại nghiêm trọng tới vậy. Tôi đã cố liên lạc bằng nhiều cách, nhưng không thể tìm thấy anh. Anh cũng không bao giờ trả lời điện thoại của tôi. Tôi đã viết một tấm thiệp, với rất nhiều những lời tôi muốn nói với anh. Tôi chỉ muốn anh biết rằng tôi quan tâm tới anh nhiều như thế nào."

"Năm ngoái, sau khi tôi hoàn thành đợt biểu diễn ở Hồng Kông, tôi tiếp tục chuẩn bị cho chuyến lưu diễn của mình. Thực sự vào thời điểm đó, tôi không cảm thấy hạnh phúc trong công việc, tôi đã hi vọng mình có thể trông cậy vào anh. Khi đó, tôi hơi bực anh ấy, tôi chỉ muốn nói chuyện, mà anh thì cứ phớt lờ tôi đi. Giờ thì tôi hiểu rằng, anh đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, anh sợ tôi sẽ bận lòng và anh không muốn tạo áp lực cho tôi. Giá như tôi cố gắng tìm anh ấy hơn, mọi chuyện có thể đã không thành ra thế này. Tôi đã làm chưa đủ."

Hai từ mà Anita rất muốn nói với Leslie, nhưng giờ đã không còn cơ hội, đó là: Cám ơn. "Từ ngày đầu tiên tôi bắt tay chuẩn bị cho đợt biểu diễn kỉ niệm 20 năm ca hát của mình, Leslie đã nói với tôi, theo ý muốn của anh ấy, anh sẽ làm khách mời đặc biệt trong ngày cuối cùng của đợt trình diễn. Những lời của anh đã nâng đỡ tôi rất nhiều, cho tôi thêm sự động viên khích lệ. Đợt trình diễn đó thật khó khăn, tôi đã phải cắn răng vượt qua từng trở ngại. Có lẽ là bởi tôi đòi hỏi quá cao ở bản thân. Vào đêm cuối cùng, tôi thực sự muốn chia sẻ cùng anh. Ngày đó khi anh tới, anh đã không được khoẻ. Anh nói anh bị đau dạ dày, nhưng khi anh đứng trên sân khấu, khán giả thậm chí không hề nhận thấy anh không được khoẻ. Sau buổi trình diễn, anh rời đi rất sớm. Tôi đã không có cơ hội được nói lời cám ơn anh."

Mọi người chung quanh đều thấy rằng Leslie rất cưng chiều Anita. Tôi (người viết) còn nhớ vào năm 1985, trong đợt trình diễn đầu tiên của Leslie, Anita được làm khách mời đặc biệt. Anh ấy nói với tôi rằng sự sắp đặt đó không phải ý đồ của công ty mà là ý muốn của chính anh. "Chúng tôi là những người bạn tốt, và cô ấy cũng sẽ có buổi trình diễn của riêng mình trong tương lai gần, tôi thấy nên cho cô ấy cơ hội thăm dò phản ứng của khán giả. Đối với một ca sĩ mà nói, điều này giống như một liều thuốc bảo đảm. Khi tôi nghe khán giả tán thưởng Anita, tôi đã tự nói với mình: Anita, em sẽ ổn thôi."

Sau khi nghe tôi nhắc lại việc đó, Anita nói: "Anh ấy và tôi là cặp đôi tốt, là bạn tốt. 20 năm trước, chúng tôi khởi đầu từ hai bàn tay trắng tại Capital Artist. Tôi chỉ biết rằng khi có anh ở bên, tôi cảm thấy yên lòng. Khi có tôi ở bên, anh cũng sẽ thanh thản. Trong buổi trình diễn đầu tiên của anh, tôi có thể lo lắng cho anh; Tôi thoải mái hơn với bản thân khi làm khách mời của anh. Tay trong tay, chúng tôi cùng nhau dũng cảm vượt qua những quãng thời gian khó khăn. Mỗi khi tôi cảm thấy không hạnh phúc, và ngồi khóc trong phòng, anh sẽ vỗ về tôi, và tôi có thể bình tâm trở lại. Mỗi khi anh không vui, tôi nắm lấy tay anh, để truyền cho nhau sự động viên khích lệ."

Khi mới bắt đầu, họ đi du lịch cùng nhau, những chuyến bay chỉ với chỗ ngồi rẻ tiền. "Chúng tôi ngồi ở hàng ghế cuối. Nâng tay cầm lên và nằm xuống để ngủ. Anh nằm trên ghế, còn tôi nằm dưới sàn, chúng tôi bắt đầu ngủ. Trong những ngày đó, chúng tôi động viên và quan tâm tới nhau. Cho dù khó khăn tới mức nào, chúng rôi cũng không hề cảm thấy mệt mỏi. Khi chúng tôi ở trong khách sạn, những phòng ngủ sẽ có cửa thông nhau. Một lần ở New York, chúng tôi trọ trong khu vực mà môi trường khá là tồi tệ, đó là một quận của người da đen. Khi tôi đang chập chờn ngủ, thì bị một gã da đen say rượu đột nhập vào phòng. Tôi sợ tới mức la lên thất thanh và Leslie đã tới để bảo vệ tôi. Chúng tôi từng có kỷ niệm nằm chung trên một chiếc giường và trò chuyện cho tới lúc bình minh. Nhiều người nghĩ rằng tôi rất cứng rắn. Chỉ có trước mặt Leslie tôi mới có thể hoàn toàn là chính mình, là một cô gái. Không cần phải làm ra vẻ mạnh mẽ. Đó là bởi vì anh ấy luôn ở đó để che chở cho tôi. Anh ấy thực sự là người anh trai cưng chiều tôi hết mực." Anita bỗng nhắc tới Danny Chan, "Danny lại giống như em trai tôi, cần sự bảo vệ của tôi."

Tiếp tục nói về mối quan hệ giữa cô và Leslie: "Sự ràng buộc với gia đình của chúng tôi là khá giống nhau. Mỗi khi chúng tôi có chuyện không vui, chúng tôi ít khi kể với mẹ. Anh ấy hiểu tôi hơn là gia đình tôi. Tôi có thể nói với anh mọi điều; thậm chí những người bạn trai của tôi cũng đưa về cho anh đánh giá. Nếu anh nghĩ người ấy tốt, tôi sẽ thấy yên tâm hơn. Nếu anh nói "tạm được", thì tôi sẽ trừ bớt điểm của anh chàng đó."

Sau này, Leslie rời Capital Artist và khối lượng công việc ngày càng nhiều. Trong một vài năm, mối liên hệ giữa Leslie và Anita thưa dần, "Tôi đã nghĩ rằng anh quên mất tôi, tôi cảm thấy rất đau khổ. Sau đó chúng tôi quay lại cùng nhau và nói về quãng thời gian đó, tôi đã nhận ra dù anh ấy đang ở đâu, anh vẫn luôn dành cho tôi một góc quan trọng trong trái tim anh. Và tôi cũng vậy. Anh mãi mãi là người anh trai của tôi, mối quan hệ của chúng tôi thân thiết tới mức ... " Anita không nghĩ ra được cách diễn đạt nào cho thích hợp, "Dẫu sao, đó cũng không phải là điều mà bạn có thể nói vẻn vẹn trong 2 hay 3 từ ngữ. Anh ấy đã in dấu trong trái tim tôi."

Cái chết của Leslie là một bất hạnh lớn đối với Anita, cô ấy cần thời gian để hồi phục. "Tôi biết anh ấy không muốn nhìn thấy tôi trong tình trạng này, anh sẽ lo lắng. Nếu anh đã có quá nhiều điều bận tâm và không thể từ bỏ được thế giới này, thì linh hồn anh sẽ khó được tái sinh. Để anh có thể nghỉ ngơi trong yên bình, tôi sẽ cố gắng mạnh mẽ."

Saturday, June 9, 2007

Ca Ca

Nguồn: http://lesliecheung.cc/memories/big_brother_gorgor.htm
Dịch bởi: Cameo

::::::::::::::::

Tại sao chúng ta gọi Leslie là Ca Ca? Tôi nhớ nó bắt đầu từ bộ phim Bạch Phát Ma Nữ.

Briggitte và Leslie vốn được mệnh danh là ông vua và bà hoàng sắc đẹp trong ngành công nghiệp phim ảnh. Họ cũng đã là bạn tốt của nhau trước khi quay bộ phim này. Công ty làm phim có tìm một nhà thiết kế trang phục nổi tiếng người Nhật Bản để thiết kế những trang phục đẹp mắt cho Leslie và Briggitte. Khi Briggitte mặc những bộ quần áo đó Leslie ko cầm lòng được đã thốt lên lời ca ngợi cô ấy: "Thanh Hà tỉ tỉ, sắc đẹp của tỉ tỉ thật không gì sánh bằng". Và Briggitte đã đáp lại rằng: "Leslie Ca Ca, Ca Ca cũng tuyệt đẹp". Từ đó trở đi "Gorgor - Ca Ca" đã trở thành tên thân mật của Leslie. Tất cả mọi người đều dùng cái tên này, không chỉ những bạn bè mà cả các fans đều gọi anh ấy là Ca Ca.

Nhưng ít người biết được ai là Ca Ca trong trái tim của Leslie?

Tôi gặp Mr Tong lần đầu tiên trong tiệc cưới của Teresa Mo. Đó chỉ là một bữa tiệc nhỏ bày biện ít bàn ghế. Cô mời một vài người bạn thân thiết và họ hàng trong đó có Ca Ca, Mr Tong, Rosmund Kwan, Leung Lee Siu-har ... Tôi đang ngồi ở bàn phía sau Ca Ca. Anh ấy tới chào tôi và chúng tôi nói chuyện phiếm một lát. Sau đó tôi nghe anh chào Đường Đường và bảo: "Ca Ca, lại đây". Như vậy, Đường Đường mới là Ca Ca thực sự.

Đường Đường là một người đàn ông rất rất tốt trong trái tim bạn bè. Leung Lee Siu-har thường giữ liên lạc với hai người và bà ấy nói với tôi: "Chúng tôi quen gọi Đường Đường là Ca Ca và Leslie là Ah Chai (con trai), còn anh ấy (Leslie) thì gọi tôi là Thin Mom (mẹ gầy ) "...

Những ngày xưa! Những câu chuyện có thể đã trở thành một phần trong kí ức của chúng ta. Làm sao chúng ta có thể quên được những điều ấy?

Song Song, nhà báo, bạn của Leslie.
Sing Pao.

PS: Trên trang lovegorgor.com lại nói tên ca ca xuất phát từ phim Thiện nữ ưu hồn, khi đó Vương Tổ Hiền thường đi quanh phim trường và gọi Leslie là ca ca, ca ca... nên mọi người học theo. Ko biết là cái nào mới là tin đúng ???

Sunday, May 20, 2007

To Fall from a Great Height - Khi rơi xuống từ một nơi rất cao

Monday, Apr. 07, 2003

Nguồn: http://www.time.com/time/magazine/ar...441237,00.html
By RICHARD CORLISS
Dịch bởi: Cameo


::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::

Có nam diễn viên nào đẹp bằng Leslie Cheung? Có ai mang lại cho chúng ta sự quyến rũ đắm say mà Leslie cao ngạo đầy mê hoặc đã mang tới? Hình ảnh anh khi mới xuất hiện trong phim, khuôn mặt mềm mại và mịn màng, khoé miệng trễ xuống hay cái bĩu môi thành thạo hàm chứa sự khởi đầu của một cuộc công kích. Hãy nhìn anh như là chàng trai dữ dằn đau khổ trong Days of being wild, hay một hiệp sĩ kiêu hãnh trong Bạch phát ma nữ, và người tình lãng mạn của bóng ma trong Phantom lover, để thấy rằng không gì thú vị hơn là cùng anh trong một chuyến hành trình tới địa ngục, dưới sự điều khiển của anh ấy.

Leslie (tất cả mọi người, từ đồng nghiệp tới các fan cuồng nhiệt, đều gọi Trương Quốc Vinh bằng cái tên này) đã rất đẹp ngay từ lần xuất hiện đầu tiên trên TV trong cuộc thi hát năm 1976. Anh trưởng thành trong khả năng diễn xuất và trong việc duy trì được sức hút của mình, nhưng dường như không trưởng thành trong tuổi tác. "Đoán thử xem anh ấy bao nhiêu tuổi", công chúng Hồng Kông sẽ hỏi vậy, và trả lời rằng anh chàng hư-hỏng-mãi-mãi của Châu Á đang đùa giỡn với độ tuổi trung niên một cách ngọt ngào và quyền lực cũng như khi anh đùa giỡn với mọi thứ và với tất cả mọi người. Trong các bộ phim, các buổi trình diễn đẹp mắt anh hát những bản ballads trong phút chốc và tiếp đó múa trong bộ áo choàng của Jean-Paul Gaultier, Leslie là một sự khiêu khích quá tuyệt vời. Anh nhảy vũ điệu bảy bức màn cho chúng ta, và chúng ta đã đánh mất phương hướng của mình cho anh ấy.

Anh bước sang tuổi 46 vào tháng 9 vừa rồi, và mãi mãi ở lại độ tuổi đó. Nhưng, anh đã chọn một cách thức khủng khiếp để tránh khỏi những nếp nhắn, vòng bụng, và những điều thất thường của công luận. Thứ ba vừa rồi anh hẹn dùng trà với người bạn, người quản lý của anh, Chan Suk-fan, tại một nơi yêu thích, khách sạn Mandarin Oriental. Khi không thấy anh tới, Chan đã điện cho Leslie, khi đó anh đang ở phòng tập thể dục trên tầng thứ 24 của khách sạn. Anh nói anh sẽ gặp bà ở bên ngoài; anh sẽ xuống ngay. Đó là sự khiêu khích cuối cùng, trò đùa cuối cùng, thực sự là như thế. Khi Chen tới nơi bà đã thấy thi thể anh trên lề đường. Anh đã qua đời.

Rơi xuống từ một nơi rất cao: điều đó phù hợp với một người hùng bi kịch, hay, trong trường hợp của Leslie, một diva bi kịch. Nếu như Brigitte Lin là tiêu biểu cho hình tượng nữ giả nam trong các bộ phim của thập niên 90 như Kiếm khách IIĐông Tà Tây Độc, thì Leslie hẳn là điển hình cho mẫu nhân vật nam cải trang nữ của Châu Á. Thuyết phục hơn, vì với Brigitte Lin đó chỉ là vai diễn, còn với Leslie Cheung, đó chính là cuộc đời. Một người đồng tính trong một xã hội không chấp nhận những người đồng tính, Leslie không hề thừa nhận dứt khoát giới tính của mình. Nhưng anh cũng chưa từng giấu giếm nó, như một vài ngôi sao Hồng Kông khác. Anh vừa là người tổ chức, người trình diễn, đồng thời theo cách của riêng anh - là người nói sự thật. Anh đã diễn vai một ngôi sao kinh kịch đồng tính trong Bá vương biệt cơ, và sau đó là người tình cay độc của Lương Triều Vỹ trong Happy together. Cả hai phim đều đạt giải quốc tế, và đem đến những tai tiếng thật không công bằng đối với anh. Anh ấy là gay, đúng như vậy, nhưng điểm mấu chốt là ở chỗ khác: một sự cự tuyệt ngọt ngào với phần khuất của màn bạc Hồng Kông hay với sự tự tôn nam tính ngạo mạn.

Anh đã dạo chơi với một sự khác biệt. Nó khiến anh trở thành một ngôi sao nhưng cũng làm mờ đi tài năng của anh. Nó chính là món quà khi được đẹp đẽ, là một nghệ thuật làm thế nào đưa được vẻ đẹp ấy tới các nhân vật trong phim. Là một diễn viên làm chủ được sự tinh tế của mình, Leslie ít khi cường điệu các cảm xúc, bởi anh biết rõ camera sẽ nhìn thấy những gì: anh ấy biết máy quay ưa thích mình.

Bạn bè, những người hâm mộ, và những nhà phê bình, họ biết gì? Chúng ta biết cảm giác khi được nhìn thấy Leslie là như thế nào, khi cảm nhận được sự quyến rũ của anh, sự hờn dỗi dễ thương và cả sự nguy hiểm của anh, nhưng chúng ta không hề biết sẽ là thế nào nếu ở vị trí của anh. Dường như anh ở đó rất hài lòng, trong vương quốc chuyện thần tiên của Leslie, nhưng có lẽ anh đã cảm thấy thành trì của mình đang sụp đổ, rằng thần dân của anh đang không ngừng biến động. (Tony Leung đang chiếm lấy những vai diễn lớn mà Leslie mong muốn). Và có lẽ chiếc gương đã nói với anh rằng chẳng bao lâu nữa anh sẽ ko còn là người đẹp nhất.

Sau khi Leslie qua đời, người tình lâu năm của anh, Daffy Tong Hok-tak, cho biết ngôi sao này đã từng tự tử bằng thuốc ngủ vào tháng 11 năm ngoái, và rằng anh đã luôn phiền muộn trong suốt 20 năm qua. 20 năm! Ngược thời gian đó chính là thời điểm album thành công đầu tiên của anh; là quãng thời gian anh ngự trị với vai trò ngôi sao Canto-pop hàng đầu và là chàng trai vàng của điện ảnh Hồng Kông. Nếu như địa vị và sự quyến rũ không thể làm anh hạnh phúc, thì anh thật là một người can đảm, một nghệ sĩ đáng yêu hơn bất kỳ ai. Leslie Cheung đã khiêu vũ trước mắt chúng ta, làm chúng ta say mê, và chỉ để bức màn thứ bảy rơi vào tuần trước, hé lộ rằng có một đứa trẻ tuyệt vọng đằng sau bộ cánh lộng lẫy của một diva.

Tuesday, May 8, 2007

Trần Khải Ca nhớ về Leslie

Liệu có thể tồn tại một huyền thoại giữa thời đại ngày nay không? Có, Leslie đã cho tôi câu trả lời. Và cái chết chính là dấu chấm hết cho cuộc đời huyền thoại của anh. Không có những tiếng vỗ tay, nhưng rất nhiều hoa đã được thả rơi từ lầu cao nơi anh nhảy xuống. Bạn tôi nói rằng, khuôn mặt anh vẫn hoàn hảo như vậy sau khi qua đời. Giữa rất nhiều ảnh đã chụp, duy nhất một tấm, anh cười thật hiền lành với đôi mắt buồn và đầu cuối thấp. Dường như anh đã biết trước kết cục cuộc đời mình. Chúng ta không bao giờ thấy đôi mắt ấy nữa. Đôi mắt đã quyến rũ biết bao người.
-
Nhớ lại ngày trước, khi tôi đến Hồng Kông để gặp Leslie. Anh ngồi đối diện tôi, hút thuốc khi nghe tôi nói về cốt truyện Bá Vương Biệt Cơ. Tay anh hơi run khi cầm điếu thuốc. Dáng ngồi lịch sự và phong thái quyết rũ. Tôi nói với anh rằng, tôi rất mong anh sẽ đóng vai Đắc Di, nhưng tôi chỉ không biết liệu anh có thể diễn tốt vai đó lúc này không. Leslie đã trả lời tôi là, anh có thể diễn tốt vai này vì anh cũng giống như Đắc Di, một người không thể phân biệt được đâu là sân khấu, đâu là đời thật, cũng như lẫn lộn giữa nam và nữ. Lúc đó tôi chỉ cười.
-
Một vài tháng sau, sau khi quay xong cảnh Tiểu Lâu cưới Juxin, điều làm tổn thương Đắc Di vô cùng, chúng tôi đến quảng trường phía trước Tử Cấm Thành để quay cảnh tiếp theo. Đó là một cảnh quay ban đêm, khi Đắc Di chợt thấy thanh kiếm đã hứa sẽ tặng Tiểu Lâu lúc cả hai cònn nhỏ. Đắc Di cầm thanh kiếm về gặp Tiểu Lâu và gặp đoàn lính nhật trên đường. Cảnh này chỉ có mình Leslie. Sau khi đã chỉnh ánh sáng, anh ấy lên kiệu và camera bắt đầu chạy ... tên lính Nhật kéo rèm cửa bằng con dao của hắn. Leslie ngồi trong kiệu với khuôn mặt say rượu và một vệt máu ngay miệng. Nỗi thất vọng và sự đau khổ hiện rõ trên mặt anh, rất thật. Sau khi quay xong, Leslie vẫn ngồi đó, không động đậy gì, mắt ngấn lệ. Tôi không dám tới an ủi anh, chỉ ra hiệu tắt đèn và để anh ngồi trong bóng tối. Lúc đó tôi mới nhận ra, chỉ một nghệ sĩ như Leslie, đã đem cả trái tim và tâm hồn vào trong vai diễn, mới có thể đạt được diễn xuất như vậy. Những gì hiện ra trong mắt anh, chính xác là của Đắc Di, đã nói hết chủ đề của câu chuyện, nỗi ám ảnh và sự phản bội.Bá Vương Biệt Cơ là bộ phim tôi có cảm xúc mạnh nhất khi làm đạo diễn. Sau khi quay xong phim, phải một thời gian dài sau tôi mới thoát ra được. Một cảm giác khổ sở trong lòng. Đêm nào tôi cũng mơ thấy Leslie mặc trang phục của Đắc Di, nhìn tôi với ánh mắt cười quen thuộc và nói "Vĩnh biệt anh". Rồi tôi choàng tỉnh, thấy mắt mình ướt đẫm. Tôi thực sự không biết đó là Đắc Di hay Leslie. Lời vĩnh biệt ấy thành hiện thực 10 năm sau. Đúng vậy, đã trở thành hiện thực, Leslie chính là Đắc Di.
-
Tôi luôn nghĩ Leslie thuộc về quá khứ. Vì ánh mắt của anh vốn chỉ có thể tìm thấy trong những giấc mơ hư ảo của chúng ta về quá khứ.

Friday, April 13, 2007

"Khi ấy, Leslie sẽ thấy, anh được yêu quý, được ngưỡng mộ, và được thương nhớ đến mức nào"

(Lược dịch từ bài báo của Richard Collins, đăng trên tạp chí TimeAsian).
Cảnh đầu tiên của bộ phim Days of being wild, Trương Quốc Vinh tán tỉnh Trương Mạn Ngọc. Cô ấy đáng yêu và cô đơn; anh thì vừa quyến rũ vừa hờ hững. Để thoát khỏi buồn chán, anh đã thì thầm với Maggie rằng: "Cô sẽ mơ thấy tôi đêm nay". Ngày hôm sau anh lại đến và Maggie đã đáp trả rằng đêm qua cô chẳng mơ thấy anh. "Dĩ nhiên", anh tự tin nói, "Cả đêm qua cô đâu có ngủ được"

A, đó chính là Leslie: ngọt ngào tinh tế, kiêu ngạo cực kỳ, với cái nét hoang dã đầy quyến rũ và cái u buồn cô độc ẩn sâu bên trong. Một ngôi sao Canto pop và một diễn viên từ thập niên 70, Trương được coi là "Elvis của Hồng Kông" như lời nhà bình luận phim Canada John Charles. Hơn thế nữa, Leslie đứng vững lâu hơn, làm được nhiều hơn, thách thức hơn và can đảm hơn. Anh đúng là diva nam được tôn sùng và hâm mộ cuồng nhiệt nhất cuối thế kỷ 20.

Trương xuất hiện trong rất nhiều bộ phim thành công về cả thương mại lẫn nghệ thuật suốt giai đoạn vàng điện ảnh Hồng Kông: Anh hùng bản sắc của Ngô Vũ Sâm, Thiện nữ ưu hồn của Từ Khắc, Rouge của Quan Cẩm Bằng, Bạch Phát Ma Nữ của Ronny Yu, Days of being wild, Ashes of time và Happy Together của Vương Gia Vệ. Anh nhận được hoan nghênh nhiệt liệt của cộng đồng quốc tế cho vai diễn chàng hoàng tử của sân khấu Kinh kịch trong bộ phim đạt giải Cannes Bá Vương Biệt Cơ. Với vai trò là một ca sĩ, đôi khi xuất hiện với đôi giày cao, mái tóc dài đến eo và một bộ váy được thiết kế riêng, vị trí của anh vẫn rất vững vàng, từ bài hát dự thi đầu tiên American Pie năm 19876, đến CD cuối cùng năm 2001 Forever Leslie. Những buổi trình diễn của anh, có khi là âm nhạc soul đồng quê, có khi mang đầy nhục cảm của thế giới thứ 3, đã đưa âm nhạc Trung Quốc đi khắp thế giới.

Tại quê nhà, giới tính của Leslie được ám chỉ, khai thác và xuyên tạc cho tới khi nó là bí mật tệ hại nhất của giới giải trí Hồng Kông bị theo đuổi bới các nhà báo tham lam. “Họ theo dõi tôi mọi nơi”, Leslie đã nói với Stephen Short của Time, “Họ biết số xe của tôi, mỗi khi tôi đến quán cà phê Khách Sạn Mandarin Oriental hay Propaganda. Tôi không thể vứt cả rác ngoài nhà vì họ sẽ tìm và bán cái gì đó.”

Nếu như anh ấy thay đổi hoàn toàn khi đứng trước công luận, thì sự quyến rũ của anh càng trở nên huyền thoại. Thật khéo khiêu khích, anh xây dựng nên hình tượng tạm gọi là Leslie Two-Step: quyến rũ, rồi bỏ rơi; gần đó nhưng lại như xa vời. Điều này làm cho sự hấp dẫn của anh, vốn có thể chìm xuống nhưng vẫn luôn tồn tại với một “độ nóng”. Anh chắc hẳn đã trở thành một tượng đài lâu năm nếu anh không mãi giữ một nét đẹp hoa mỹ như vậy. Ai đến Hong Kong, nếu nói đến Leslie, đều sẽ nghe: “Đoán thử xem anh ấy bao nhiêu tuổi”.

Leslie bước sang tuổi 46 ngày 12/9 năm ngoái, và vĩnh viễn ở lại tuổi đó. Nhưng anh đã chọn một cách thức khủng khiếp để tránh khỏi vết nhăn, vòng bụng và những lời đàm tiếu của công luận. Thứ ba vừa rồi anh đã nhảy từ hành lang lầu 24 của khách sạn Mandarin Oriental. Anh chính thức qua đời ở bệnh viện lúc 7 giờ 5 phút tối.

Ở vùng đất vẫn chưa hết bàng hoàng sau dịch SARS, cái chết của Leslie vào đúng ngày Cá tháng tư đem lại một cú sốc lớn. Fan của anh ở Hồng Kông làm cho chương trình radio phải hoãn lại để bày tỏ tình yêu và lòng thương tiếc. Website của Leslie bị nghẽn mạch suốt 24 tiếng. Vương Gia Vệ và Trần Khải Ca đã lên tiếng bày tỏ sự thương tiếc.

Tôi cũng bị sốc. Muốn thét lên là: anh ấy không có quyền làm như vậy, không có quyền lấy đi sự tài hoa, nét cao ngạo và sự hiện hữu của anh khỏi chúng ta. Vẻ đẹp lộng lẫy của một ngôi sao là một món quà, không phải cho riêng anh, mà cho tất cả chúng ta. Không ai khao khát được có như người bị mất đi.

Grandy Hendrix, một người thuộc trường phái Shakespears của Subway Cinema đã gửi tôi lời nhắn:
“Leslie toả sáng, quyến rũ, mỏng manh và hoang dã mãi mãi, … nhưng khi anh tự tử, anh chỉ là một con người … một người nhìn vào trong gương và thấy tóc bắt đầu thưa, vòng bụng bắt đầu to và cơ hội bắt đầu ít dần. Anh không thấy được hi vọng và mơ ước chúng ta đặt vào anh, anh chỉ thấy những nếp nhăn mà anh chưa từng thấy trước đây … Và anh cảm thấy cô đơn, cô đơn đến mức không thể sống thêm phút nào nữa … Tôi nhìn Leslie trong Yến Tiệc và tôi không thể tưởng tượng người trong phim lại là người đã tự tử tại khách sạn … Cố gắng ghép hai hình ảnh đó chỉ làm tôi đau xót và bật khóc.”

Thật buồn cười, Leslie thường đóng vai người tình của những hồn ma trong các phim nổi tiếng như A Chinese ghost story, Rouge, The bride with white hair và gần đây nhất là Inner sense. Các fan gọi anh là người tình của bóng ma, sau bộ phim anh hoá thân thành người tình của một hồn ma. Trong Inner sense có đoạn Jim - chuyên gia tâm thần học yêu nữ bệnh nhân của mình vẫn mơ thấy một cô gái nhảy lầu tự tử. Cảnh cuối trên mái nhà nơi cô gieo mình xuống hàng chục năm trước: Jim tiến đến rìa mái, nhìn xuống rồi quay lại và thấy cô gái đứng đó "Tôi biết tôi phải làm gì. Cô muốn hỏi tôi nhảy chứ gì?". Anh đến gần rìa mái hơn và gật đầu "Tôi sẽ chết cùng cô". Nhân vật của Leslie không nhảy xuống, con ma tha thứ cho anh và họ lao vào vòng tay nhau. Nhưng ngày 1.4 vừa qua, khi Leslie bước lên bờ tường tầng 24 thì không có hồn ma nào gọi anh trở lại, không có người tình nào làm anh tỉnh táo, không có người bạn nào để hét lên "Leslie, đó chỉ là phim thôi"...

Một ngôi sao đẹp, nhạy cảm và cay độc. Một James Dean ôn hoà hơn, hay một Johnny Depp sâu sắc hơn. Trước tiên đó là nét trẻ trung gợi cảm của anh. Trong Anh hùng bản sắc anh đóng vai cậu em trai ngây thơ đến đơn giản của Địch Long, anh gần như một cô gái. Trong bộ phim thành công tiếp theo, Thiện nữ ưu hồn, anh lại vào vai một thư sinh ngây thơ tốt bụng bên cạnh bóng ma Vương Tổ Hiền.

Phong cách diễn xuất của anh rất đa dạng, anh vào vai rất tự nhiên cả trong dòng phim nghệ thuật (Bá Vương Biệt Cơ, vai diễn xuất sắc nhất và can đảm nhất của anh), phim hành động (Anh hùng Bản sắc), kiếm hiệp (Bạch Phát Ma nữ), lãng mạn (The Phantom Lover), và cả phim hài (He’s a Woman, She’s a Man).
...

Trong rất nhiều vai diễn đó, một hình ảnh đặc biệt dành riêng cho “Leslie” là: một người đàn ông mà nét quyến rũ trở thành món quà hay một chất độc cho tất cả những ai say mê anh. Họ yêu anh và anh bỏ rơi họ, anh phải nói “Tôi không yêu em” nhiều hơn bất kỳ diễn viên nam nào. Chính cái hờ hững, lãnh đạm lại tạo nên sự thu hút riêng của Leslie. Phụ nữ yêu nhân vật của Leslie vì anh quyến rũ, lấn lướt, nguy hiểm, bí ẩn, dễ chán và cũng dễ nỗi giận. Cuối cùng, khi anh ôm người con gái nào vào lòng, người đó cũng sẽ tưởng như đất trời đều sụp đổ.

Sau tất cả những điều đó, Leslie thực sự là một diễn viên. Anh không chỉ đơn giản đứng trước camera mà thực sự đã làm việc vất vả để có được một vai diễn hay. Trong bộ phim không-hẳn-về-đồng-tính Happy Together anh đã khuyên Lương Triều Vỹ nên đóng phim thế nào.

Bộ phim bắt đầu với cảnh quan hệ giữa hai người. “Việc phải quay cảnh đó làm Tony bị sốc”, Leslie nhớ lại, “Anh ấy không chịu đóng. Suốt hai ngày, Tony đáng thương nằm bẹp trên giường. Tôi đã tới kéo anh ấy dậy và nói, “Nhìn tớ này, Tony, tớ đã phải đóng bao nhiêu cảnh yêu đương, hôn hay ôm ấp các cô gái, cậu nghĩ tớ thực sự thích như vậy hả? Chỉ là công việc thôi, một cảnh quan hệ bình thường. Tớ chẳng yêu cậu đâu, và tớ cũng chẳng muốn cậu quan hệ với tớ thật. Cậu không phải là dạng tớ thích.” Nhờ vậy, Tony đồng ý quay cảnh đó”.
...

Tôi hy vọng anh sẽ có một ngày mai tươi sáng. Tôi không phải là một tín đồ Phật Giáo, nhưng nếu thực sự có luân hồi, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó anh sẽ quay lại. Khi ấy, Leslie sẽ thấy, anh được yêu quý, được ngưỡng mộ, và được thương nhớ đến mức nào.