Showing posts with label vương gia vệ. Show all posts
Showing posts with label vương gia vệ. Show all posts

Friday, April 13, 2007

Khi Vương Gia Vệ làm phim

Khi nào thì Vương Gia Vệ làm xong một bộ phim? Khi ông hết tiền hoặc đến ngày phải mang phim đi dự liên hoan.

Tháng 4.2003, Giám đốc nghệ thuật LHP Cannes Thierry Fremaux gọi điện cho đạo diễn người Trung Quốc Vương Gia Vệ ở Hồng Kông, để hỏi liệu phim "2046" của ông có kịp tham dự Cannes vào một tuần sau đó hay không. "Phải một tháng nữa", Vương đáp. Một năm sau, Fremaux gọi lại. "Xong chưa?", ông hỏi. Chưa. Thực ra, lúc đó Vương vẫn đang làm... - 4 năm sau khi bấm máy. Nhưng Vương hứa là sẽ kịp. Và đúng như thế, nhưng chỉ vừa đủ. Trước giờ khai mạc Cannes 2004, Fremaux đã phải huỷ buổi chiếu cho báo giới bởi phim của Vương chưa đến. Tối hôm đó, các cuộn phim được máy bay đưa thẳng từ xưởng tráng phim ở Paris đến vào đúng giờ chiếu cho công chúng tại rạp Palais des Festivals. Đó là lần đầu tiên Vương xem phim mình tại rạp một cách đúng nghĩa.

Đó là cách làm phim của một nhà khoa học vĩ đại điên khùng nhất của làng điện ảnh: một cuộc thí nghiệm diễn ra từ năm này qua năm khác cho đến khi ông bị buộc phải ném ống nghiệm và xem lại mình đã tạo ra được gì. "2046" lấy bối cảnh Hồng Kông những năm 1960. Chu Mỗ Văn (Lương Triều Vĩ đóng) sau khi chia tay với Tô Lệ Trân (Trương Mạn Ngọc): đổ vỡ, bị đuổi việc và dành thời gian quyến rũ gái gọi cao cấp. Người đầu tiên Chu đưa về sống chung trong căn phòng số 2046 của một khách sạn tồi tàn. Anh chuyển đến sống ở phòng bên cạnh và bắt đầu viết tiểu thuyết viễn tưởng khoa học về một thành phố trong tương lai có tên 2046. Chu ngày càng chìm sâu vào bóng tối rượu chè, cờ bạc, lừa lọc để kiếm tiền thuê phòng. Anh mê mẩn ả gái nhảy tên Bạch Linh (Chương Tử Di đóng). Khi mối quan hệ xấu đi, Chu lại quay sang một nữ quái cờ bạc chuyên nghiệp (Củng Lợi đóng).

Như thường lệ, Vương yêu cầu diễn viên ứng diễn trong hầu hết các cảnh. Ông không viết kịch bản và chỉ đưa cho họ mấy cái gạch đầu dòng. Thay vào đó, ông bắt diễn viên sống như nhân vật của mình và sau đó để cho họ nói chuyện tếu. Ông cũng thích khai thác theo tất cả các hướng mà một câu chuyện có thể phát triển - điều dẫn đến một lịch quay vô tận và khiến cho diễn viên chẳng biết đường nào mà lần.

Lương Triều Vĩ, người từng làm 5 phim với Vương, hiện đã là một diễn viên ngoại hạng, phải mất một thời gian dài mới quen với cách làm phim lạ đời này. "Điều lạ lùng nhất đối với một diễn viên là không biết câu chuyện kể về cái gì - anh nói - Và sau đó là anh không bao giờ biết Vương sẽ dùng cảnh nào mà anh đã đóng. Có thể ông sẽ cho quay lại toàn bộ cảnh đó trong một nhà hàng nào vào 2 tháng sau, cũng có thể là nửa năm nữa, trên một bãi biễn. Chán nản vô cùng. Bạn chỉ muốn hét lên: "Ông muốn gì đây?" Với diễn viên mới vào nghề, đó là một cực hình". Củng Lợi xuất hiện phần cuối phim như một vai phụ. Nhưng đạo diễn lại mê mẩn nhân vật của cô đến nỗi ông tăng ngay thời lượng xuất hiện. May mà Vương dần dần cũng làm xong một bộ phim là vì ông hết tiền hay do phải đưa phim đi dự liên hoan. "Nếu không có Cannes," Lương Triều Vĩ, "Chúng tôi có thể sẽ bị tra tấn thêm 2 năm nữa".

Giờ đây, khi "2046", dù gì thì gì, cũng đã hoàn thành thì Vương lại đang lặng lẽ lên lịch cho phim tiếp theo về Lý Tiểu Long, do Lương Triều Vĩ thủ vai. "Đó sẽ là một câu chuyện có thật, cấu trúc rõ ràng hơn, và ít ra chúng tôi sẽ có một số thông tin nền - Lương Triều Vĩ nói, giọng vui hẳn lên. Nhưng ngay lập tức anh lại hạ giọng âu lo - Anh có tưởng tượng nổi là Vương Gia Vệ sẽ làm một phim kung-fu không? Tôi chết trước khi phim quay xong mất!". Thế mà vẫn phải chờ mới chết chứ.

Lam Sơn
(Theo Newsweek - Người Lao Động)
:::::::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Vương Gia Vệ: 'Điện ảnh Hong Kong thiếu sức sống'

Theo đạo diễn người Hong Kong nổi tiếng với các phim "2046" và "Tâm trạng khi yêu", chính sự thờ ơ của khán giả là nguyên nhân khiến điện ảnh Hong Kong đang mất dần ảnh hưởng trong thế giới điện ảnh vào tay Hàn Quốc.


Vương Gia Vệ cho rằng, niềm đam mê dành cho nghệ thuật thứ 7 là một trong những lý do khiến điện ảnh Hàn Quốc lớn mạnh. Ông nói: “Tôi biết có nhiều sinh viên Hàn ở nông thôn phải đi tàu hoả 6 giờ để đến được Pusan nếu muốn xem phim. Nhưng họ vẫn tới. Họ đầy lòng nhiệt tình, mong muốn học hỏi, tò mò và ‘khát’ phim”.

Tuy băng đĩa lậu là một trong những nguyên nhân khiến điện ảnh Hong Kong tụt dốc, nhưng đạo diễn Vương lại buộc tội khán giả trẻ. Ông nói: “Lớp trẻ không kiên nhẫn khi xem phim, dù bộ phim đó có tiến triển nhanh hay chậm. Họ cũng chẳng quan tâm tới nội dung phim. Họ chỉ nói: ‘Tôi không quan tâm’. Khán giả không muốn xem phim nữa rồi”.

Vương Gia Vệ còn chê sự già cỗi của Hong Kong. Ông tuyên bố: “Chỉ cần nhìn vào kiến trúc là biết thành phố đó trẻ và đang lớn mạnh hay không. Thử nhìn kiến trúc của Hong Kong mà xem. Xấu xí vô cùng. Hong Kong đang già dần. Chúng ta phải tìm cách tiếp sức sống cho thành phố”.
Hong Kong từng là trung tâm điện ảnh lớn thứ 3 thế giới, sau Hollywood và Bollywood nhưng đang mất dần vị trí này. Trong thập kỷ 1980, mỗi năm Hong Kong sản xuất 300 phim, nhưng năm 2004 chỉ có 64 phim. Ngược lại, Hàn Quốc và Thái Lan đang nổi lên như một thế lực mới của điện ảnh châu Á.

Đạo diễn Vương sẽ quay phim The Lady from Shanghai trong tháng 10 chứ không phải tháng 6 như dự kiến. Bộ phim có sự tham gia của diễn viên người Australia Nicole Kidman.

H.T. (theo AFP)
:::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Vương Gia Vệ: 'Đừng nghĩ tôi không cần kịch bản'

Đạo diễn người Hong Kong nổi tiếng khó tính tâm sự: "Sau khi tôi đêm ngày miệt mài nghiên cứu kịch bản, viết đi viết lại từng dòng, xem xét lại từng phân cảnh, từng câu chuyện, mọi người lại truyền tai nhau rằng tôi làm phim không cần kịch bản".

Ông nói: "Nói như vậy chẳng khác gì không hiểu công việc của tôi". Danh tiếng đến với Vương Gia Vệ khi những bộ phim của ông như 2046 được đón nhận tại LHP Cannes và được Hollywood ngưỡng mộ. Nữ diễn viên người Australia Nicole Kidman từng miêu tả Vương "giống như Chúa trời". Hai người sẽ hợp tác với nhau trong phim The lady from Shanghai. Trong bài phát biểu khi lên nhận giải Oscar dành cho phim Lost in Translation năm ngoái, đạo diễn Sofia Coppola dành lời cảm ơn cho đạo diễn người Hoa này.

Những bộ phim với tiết tấu chậm, mang tính nghệ thuật cao và những trang phục cổ, cùng những bản nhạc du dương của ông đem đến cho người xem một cái nhìn hoàn toàn đối lập với điện ảnh Hong Kong nổi tiếng với những bộ phim hành động. Ông diễn tả tinh tế những đam mê của những người "chán cơm, thèm phở" và "đi ăn vụng" trong phim In the Mood for Love (Tâm trạng khi yêu).

Nhưng Vương Gia Vệ không phải là người cả thẹn. Ông làm phim Happy Together về mối quan hệ của đôi tình nhân đồng tính của Hong Kong chạy trốn sang Argentina có rất nhiều cảnh "nóng". Ông khẳng định, nam diễn viên chính Lương Triều Vỹ hoàn toàn không ngại ngần khi đóng các cảnh sex. Đạo diễn Vương nói: "Theo những gì tôi nhớ, Triều Vỹ không hề e ngại. Thậm chí anh ấy còn hơi bị kích động một chút ấy chứ". (:-$ )

Gần đây, Vương Gia Vệ hợp tác với Michelangelo Antonioni và Steven Soderbergh làm phim Eros gồm 3 tập, với nội dung về sex. Ông lại tiếp tục chọn Lương Triều Vỹ cho bộ phim này với lý do "không có lý do gì tôi lại đi chọn diễn viên mình không ưa".

Đạo diễn Vương tiết lộ, chính mẹ ông là người đưa ông đến với điện ảnh. Ông nói: "Buổi chiều nào mẹ cũng đưa tôi đi xem phim. Hai mẹ con đã cùng xem hàng trăm phim. Những ngày đó ghi dấu ấn sâu sắc trong tâm trí tôi, như những tiêu đề giật gân đối với độc giả vậy. Kinh nghiệm làm phim của tôi cũng được tích luỹ từ tuổi ấu thơ đó".

H.T. (theo AP - VnExpress)
:::::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Vương Gia Vệ gây 'cơn sốt' khắp thế giới

"2046" - bộ phim mới nhất của ông tuy không đoạt giải Cành cọ vàng trong LHP Cannes như nhiều người mong đợi nhưng đang "cào" được bộn tìền ở nhiều nước trên thế giới, đặc biệt là Trung Quốc. Phim chỉ xếp sau "Câu chuyện cảnh sát mới", bộ phim đầy tính thương mại mới ra mắt của ngôi sao võ thuật Thành Long.

Đây là chiến công đối với những bộ phim nghệ thuật dài và không mang tính thương mại của Vương Gia Vệ. 2046 vẫn mang đặc phong cách của ông, bởi chẳng cần thành công doanh thu thì Vương Gia Vệ cũng đã chứng minh được giá trị nghệ thuật khi được tôn vinh là Đạo diễn xuất sắc với bộ phim Tâm trạng khi yêu.

Vương Gia Vệ thường quá cầu kỳ và chú trọng tới các chi tiết trong phim của mình. Trong lần phỏng vấn mới đây, ông nói rằng "làm phim giống như yêu một phụ nữ khó tính. Bạn phải phục vụ cô ấy, phải làm cho cô ấy hạnh phúc và đề phòng việc cô ấy bỏ mình". Nhưng ông cũng bộc lộ sự mâu thuẫn tư tưởng về những lời nhận xét của các nhà phê bình: "Nhiều bộ phim nghệ thuật khá dở. Nhưng cũng có thể thông cảm với họ vì các chiêu bài đó là chiến lược thị trường".

Thời gian này, đạo diễn họ Vương đang chuẩn bị dự án điện ảnh mang tên Quý bà đến từ Thượng Hải cho nữ diễn viên Nicole Kidman. Bộ phim sẽ bấm máy vào năm tới với các cảnh quay ở 2 thành phố Thượng Hải và New York.

(Theo Thể Thao Văn Hóa)
:::::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Khác người nhưng hấp dẫn: lắng nghe Vương Gia Vệ ....và tìm hiểu 2046

(by CMonster - dienanh.net)

Theo Eugene Hernandez trên IndieWire
(CMonster dịch bài này vì với 2046 vẫn còn nhiều sự thắc mắc, muốn biết về suy nghĩ của Vương Gia Vệ khi làm phim 2046)



Ngồi hàng đầu tại nhà hát Walter Reade Theater tại Lincoln Center đầu tháng 6, một cô gái Hồng Kông mỉm cười vui vẻ và có vẻ nôn nóng chờ đợi buổi chiếu "2046 bắt đầu . Chúng tôi bắt chuyện và nhìn vẻ nôn nóng của cô tôi cứ nghĩ là cô chưa hề xem qua phim .Tôi nói là cô sắp sửa có được một kỷ nniệm khó quên và bắt đầu nói về phim . Cô thú nhận là cô đã xem phim hơn 6 lần nhưng chỉ qua những đĩa DVD được nhập . Tối nay cô , như bao người khác trong rạp, đến vì Vương Gia Vệ sẽ xuất hiện giới thiệu phim và trò chuyện cùng khán giả . Giờ chiếu gần đến, tôi chỉ cho cô thấy tấm hình của Vương Gia Vệ mà tôi chụp trong buổi họp báo vì cứ nghĩ cô chưa hề gặp ông, nhưng cô nói rằng cô đã gặp ông nhiều lần tại Hồng Kông . Không hiểu vì sao cô lại quá hào hứng, cô kêu lên, "Bởi vì tôi ngưỡng mộ ông ấy ".

Trong rạp chiếu đông nghẹt khán giả yêu thích phim Vương Gia Vệ, ông trò chuyện rất lâu, có đôi lúc khó hiểu, về phim mới nhất của ông . Đeo cặp mắt kiếng đen muôn thuở, và một chiếc áo Izod Lacoste đen, ông hồi tưởng về phim, về sự liên hệ với những tác phẩm trước đây của ông, về nhạc phim và người hợp tác Christopher Doyle .

Phim 2046 tiếp theo câu chuyện của một nhà văn (do Lương Triều Vỹ đóng) và những quan hệ tình cảm của ông với nhiều người phụ nữ (do Chương Tử Di, Củng Lợi, Trương Mạn Ngọc, Vương Phi) tại một phòng khách trọ với số phòng đáng nhớ .

Nói về phim 2046, mà phần lớn phim rât giống phim "Tâm trạng đang yêu", Vương Gia Vệ phát biểu tại buổi họp báo Liên Hoan phim Cannes, "Phim thật ra là chân dung của một người đang muốn thoát khỏi quá khứ của mình, bạn càng cố gắng quên thì càng nhớ thêm, có thể một ngày nào đó những kỷ niệm sẽ rời bỏ bạn ." Tựa phim đánh dấu 5 thập niên sau khi HK được trả lại cho Trung Quốc . Ông tóm tắt, "Cách bạn đối diện với quá khứ không chỉ đơn thuần là đối diện với một con người mà có thể là một thành phố, có thể là bất cứ điều gì "

Khi được hỏi là lúc nào ông mới nhận ra ông đang làm phần 2 cho phim "Tâm trạng đang yêu" thì Vương Gia Vệ trả lời, "Thật ra tôi bắt đầu quay phim này cùng lúc với Tâm trạng đang yêu ...lúc đầu chúng tôi nghĩ là phim "Tâm Trạng Đang Yêu" sẽ chỉ mất 3 tháng quay không ngờ mất đến 9 tháng .Tôi chưa bao giờ nghĩ 2046 là phần 2 của phim nhưng trong lúc quay tôi nhận ra có những sự liên hệ giữa hai phim ".

2046 mất đến mấy năm mới hoàn tất, quá trình quay phim bị bệnh SARS làm gián đoạn rồi kịch bản luôn thay đổi . Tại Cannes năm ngoái, nhiều người nói đùa là có lẽ phải đến năm 2046 phim mới được đem ra chiếu, câu nói đùa đã làm phật lòng đạo diễn, ông đã nói trong buổi chiếu phim đầu tiên, "Bắt đầu từ ngày hôm này, câu đùa này sẽ kết thúc và tôi thật vui, cám ơn các bạn rất nhiều ."

"Tôi không nghĩ 2046 là phần 2 mà là sự tiếp nối," Vương Gia Vệ nhấn mạnh . "tôi nghĩ hai phim về hai đề tài hoàn toàn khác nhau ". Ông cố gắng tóm gọn, " Tâm Trạng Đang Yêu là một câu chuyện tình của hai người, 2046 là một câu chuyện về một chuyện tình, về bản thân tác giả do Lương Triều Vỹ đóng "

Lương Triều Vỹ giải thích ngắn gọn xúc tích hơn trong lần họp báo liên hoan phim Tribeca, "Nếu TTĐY là một chuyện tình thì 2046 là câu chuyện về tình yêu"

"2046 như là sự hội tụ," Vương Gia Vệ giải thích, "Một vài nhân vật từ những phim trước của tôi lại xuất hiện . Bạn có thể thấy được nhiều thứ đã thay đổi, hoặc họ có thể không hề thay đổi ." Ông nhắc cho khán giả nhớ kết thúc phim "Days of Being Wild" khi Lương Triều Vỹ xuất hiện vào cảnh cuối và đối với VGV đó là một trong những kết thúc phim mà ông thích nhất , phim đúng lý ra phải có phần 2 . Từ khi làm phim đó, ông luôn hy vọng sẽ có thể làm một phim khác về nhân vật tương tự .

Trong buổi trò chuyện với khán giả, VGV không phải lúc nào cũng có những câu trả lời rõ ràng . "Trong 2046, Lương Triều Vỹ là một tay cờ bạc, cũng như kết thúc của phim DAys of Being Wild . Đoạn đầu của 2046 có thể là một đêm với sự cách biệt 12 năm ."

Khi được hỏi về việc Giáng sinh là mốc thời gian quan trọng trong phim của ông, VGV cho biết, "Trong phim có khoảng 4 chương, mỗi chương bắt đầu hoặc kết thúc với Giáng sinh ." Ông còn nói về việc mức tự tử thường cao hơn trong các dịp Giáng sinh, "Trong dịp Giáng sinh, con người cảm thấy rất cô độc trong ngày hoặc đêm mà bạn đúng lý ra phải có người cùng chia sẻ ."

"2046" còn có phần nhạc phim rất đặc biệt với những giọng hát như Umebayashi Shigeru và Peer Raben, với những điệu nhạc kinh điển của Xavier Cugat, Connie Francis, Dean Martin, và Cole. Ông cho biết, "Nhạc làm tôi nhớ đến người, đây là cách tôi tưởng nhớ những người đạo diễn yêu thích của mình ."

Dĩ nhiên một điểm đặc biệt nữa của Vương Gia Vệ là hình ảnh trong phim . Trong phim 2046, không hiểu sao ông lại chọn kiểu quay màn ảnh rộng . Ông cho biết, "Lý do chính là tôi muốn hành hạ Christopher Doyle", ông cười khi nhắc đến người hợp tác lâu năm . Trong phim Christopher đã dùng loại thước phim Super 35 để quay trong một phim trường chật hẹp . Khi được hỏi về màu sắc trong phim, VGV giải thích, "Nhà quay phim có 2 loại, một số làm việc như lính quân đội, một số làm việc như hải quân . Với Chris, anh ấy bắt đầu là một hải quân, anh ấy cần di chuyển và tôi cho anh ấy không gian để làm việc nhưng phần lớn do tôi quyết định về khung, và ngay cả màu sắc nhưng không có nghĩa là anh ấy luôn làm theo quyết định của tôi . Cho nên sẽ có lúc có bất ngờ nhưng hầu hết là những bất ngờ thú vị ."

Khi được hỏi về những hình ảnh có đôi lúc cách điệu méo mó trong phim 2046, VGV thú nhận là Doyle phải dùng một số ống kính quay cũ hơn 40 năm, "Tôi nghĩ là vì ống kính quay có lúc bị lổi, có lúc chúng tôi phải chuyển những lỗi này thành một kiểu đặc biệt hoặc là một cách hồi tưởng ...Làm ra có vẻ rất hay . Tôi nghĩ Chris đã làm rất tốt ."

Cuối cùng, Vương Gia Vệ được hỏi về điểm chính trong phim 2046 là chiếc lỗ mà các nhân vật thì thầm bí mật vào . Ông nói, "Bí mật của tôi là gì ? Với tôi, phim của tôi như cái lỗ đó, tôi đã đem hết những bí mật của mình vào phim ".

Cô gái ngồi cạnh tôi rất thích câu trả lời đó .

À, còn cặp mắt kiếng mát mà ông luôn đeo . Tôi chưa bao giờ thấy ông không đeo kiến mát . Cho nên tôi hỏi cô gái ngồi cạnh tôi phải chăng ông bị vấn đề về mắt hay là để che đi ánh sáng, hay chỉ đơn giản là phong cách của ông .
Cô trả lời đơn giản, "Tôi nghĩ là để làm cho phong cách ông trông bụi ."

Vương Gia Vệ với 2046


Sau thành công vang dội của In The Mood For Love năm 2000, giờ đây người ta đang bàn luận sôi động về 2046 - bộ phim mới vừa được công chiếu ở châu Âu của Vương Gia Vệ và đã được công chúng vốn có tiếng là “kén chọn” ở châu lục này đón nhận nồng nhiệt - giống như với mỗi phim mới của các đạo diễn lừng danh thế giới Kubrick hay Fellini trước kia.

“Đạo diễn kỳ tài” Vương Gia Vệ (47 tuổi) nói về Hồng Kông - quê hương ông, về chủ đề tình yêu trong các phim của ông, về nụ hôn “rất thật” giữa Củng Lợi và Lương Triều Vĩ trong 2046...

Khi xem tất cả các phim của ông, người ta phải đoán rằng ông là một người u sầu.

- Vì đâu ông có ý nghĩ ấy?

. Vì dẫu ông đang ngồi ở đây trong dáng vẻ sôi nổi và tự tin, nhưng các phim của ông thì luôn kể về những khát vọng không được thỏa mãn, những mối tình dang dở và những kỷ niệm đau đớn.

- Điều này có căn nguyên ở công chúng hơn là tôi. Các phim cho tới nay của tôi nói về khát vọng, về những gì người ta không thể có được và những gì người ta muốn có. 2046 kể nhiều về cảm giác mất mát: Người ta có được chút gì đó, nhưng người ta cũng đã để mất nó, người ta cảm nhận được điều đó và cố gắng tìm một sự thay thế, để lấp chỗ trống. Đó là sự khác biệt lớn so với các phim trước đây của tôi: vấn đề xoay quanh những phạm trù "sau đó", chứ không phải “trước đó". Đó là một câu chuyện tình, nhưng không phải là phần tiếp nối của In The Mood For Love, nó đề cập tới đề tài hoàn toàn khác. Trong In The Mood For Love là một câu chuyện tình giữa hai người, còn 2046 xoay quanh một người và về ý nghĩa của tình yêu đối với anh ta. Lúc đầu, nhân vật nhà văn nghĩ rằng mình đã mất một người phụ nữ, sau rồi anh ta hiểu rằng nàng tồn tại trong đầu anh. Người phụ nữ ấy không hiện hữu, nàng là một hình ảnh tưởng tượng của nhà văn.

. Trong 2046 có thể nói giữa Củng Lợi và Lương Triều Vĩ đã có một trong những nụ hôn “thật" nhất và dài nhất. Bằng cách nào ông đã khiến họ làm được điều ấy?

- Họ là những diễn viên rất giỏi, và rất đẹp. Vì thế, làm cho họ hôn nhau thật đạt không phải là chuyện khó. Tôi đã bảo họ: “Nụ hôn này giống như một cuộc chia ly dài, nghĩa là các bạn phải thể hiện cho tôi nụ hôn nhiệt thành nhất mọi thời đại". Và họ đã làm việc ấy.

Nhưng nụ hôn ấy hàm chứa nhiều tuyệt vọng.

- Người ta cũng có thể nói rằng đó hoàn toàn không phải là một nụ hôn. Có lẽ nó gần giống như thể khi ai đó sắp chìm xuống đại dương và một vị cứu tinh xuất hiện...

. Một điểm dễ nhận thấy là việc ông luôn nhìn lại Hồng Kông của những năm 1960.

- Có lẽ điều đó giống như đối với nhân vật nhà văn trong 2046. Anh ta hoang mang với hiện tại và vì muốn quay về với quá khứ hoặc cố gắng tự hình dung chút gì đó trong tương lai, cố gắng tìm một khoảng không gian riêng cho mình. Tôi chẳng có gì để nói về Hồng Kông của ngày hôm nay. Mọi người luôn muốn nghe chút gì đó về những ảnh hưởng của việc trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc, song phải 20 năm nữa mới có thể nói rõ hơn về điều này. Vả lại, tôi nhận thấy thành phố đã biến đổi rất nhanh, và tôi muốn giữ lại trong các phim của mình một số địa điểm hay những thứ mà tôi biết về thành phố này. Tôi cũng muốn đạt được điều ấy với 2046.

. Không gian trong các phim của ông ngày càng thu hẹp hơn. Trong Chungking Express và Fallen Angels, ông cho thấy nhiều hơn về thành phố này còn trong 2046 và cả In The Mood For Love thì bối cảnh hầu như chỉ còn diễn ra trong các khoảng không gian khép kín.

- Đúng thế. Vào thời gian quay Chungking Express (1994), tôi đã muốn làm một bộ phim về thành phố này. Bộ phim như một tấm bưu thiếp về Hồng Kông với tất cả những địa danh mà tôi thích, cả về ban ngày lẫn ban đêm. Sau Fallen Angels (1995), tôi có cảm giác gần như đã có tất cả những gì mình yêu thích ở thành phố này, vậy là chúng tôi dịch chuyển sang đầu kia của thế giới, tới Buenos Aires, với phim Happy Together (1997) và cũng đã đạt được một kiểu Hồng Kông ở Argentina. Những ngôi nhà, căn hộ, dãy hành lang trong In The Mood For Love (2000) đối với tôi còn nhiều chất Hồng Kông hơn là bây giờ. Ngày nay nhịp sống của Hồng Kông dường như đã chậm lại, nó không còn là một thành phố hiện đại nữa. Kiến trúc thành phố trở nên xấu xí, tôi cũng không biết vì sao, nhưng tôi có cảm giác rằng kiến trúc của một thành phố là biểu trưng cho năng lượng của nó. Vẻ ngoài của Hồng Kông không còn quyến rũ tôi nữa. Hiện thời mọi người đều muốn về Bắc Kinh hoặc Thượng Hải, vì những thành phố này đang thay đổi mạnh mẽ. Chúng tạo nhiều cảm hứng hơn cho người ta.

. Âm nhạc đóng một vai trò lớn trong tất cả các phim của ông. Lần này thì ông cộng tác với nhạc sĩ Đức Peer Raben, người đã sáng tác nhiều nhạc phim cho Rainer Werner Fassbinder. Do đâu có sự hợp tác này?

- Tôi đã gặp ông ấy cách đây 4 năm tại liên hoan phim ở Hamburg. Tôi thích các phim của Fassbinder và nhạc trong đó, trước hết là nhạc phim Lili Marleen. Nó có phần nhạc hiệu mạnh mẽ, một mặt thì rất Đức, nhưng với tôi thì nghe nó cũng có gì đó rất mang vẻ Thượng Hải. Ngược lại Củng Lợi cũng gợi cho tôi nhớ tới một nhân vật nữ của Fassbinder. Một tình bạn đã nảy nở. Nhưng vì khi ấy Peer Raben đang ốm, anh không thể sáng tác gì mới hơn, mà chỉ cải biên được chút ít. Vậy là tôi đã tận dụng một phóng tác của Lili Marleen cho một bộ phim ngắn, và cho 2046 thì Raben đã soạn lại những nhạc phẩm rút từ Querelle.

. Ông đã từng quay một bộ phim ở Trung Quốc, Summer in Bejing. Nhưng đã chẳng thu được gì đáng kể.

- Đó là năm 1996. Hồi ấy Bắc Kinh đối với chúng tôi là chút gì đó huyền bí. Bây giờ thì khác: toàn bộ phần tương lai của 2046 được làm ở Trung Quốc. Tại đó bây giờ đã có nhiều phim Hồng Kông được hợp tác sản xuất, vì quay phim tại đó khá rẻ và người ta có nhiều khả năng lựa chọn bối cảnh hơn. Các phim nhựa Anh hùng hoặc Ngọa hổ tàng long cũng đã thu lợi được từ đó. Người ta thấy rõ là Trung Quốc đã thay đổi - trước thời điểm 2046 rất nhiều.

Theo NLĐ
:::::::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Vương Gia Vệ: 'Tôi yêu những kỷ niệm'

"Bộ phim 2046 xoay quanh một người và ý nghĩa tình yêu đối với anh ta. Lúc đầu nhân vật nhà văn nghĩ mình đã mất một người phụ nữ, sau anh ta hiểu rằng nàng không hiện hữu, chỉ là hình ảnh tưởng tượng", đạo diễn tâm sự về tác phẩm vừa được công chiếu ở châu Âu.


Đạo diễn Vương Gia Vệ trước áp-phích phim.

- Khi xem phim của ông, người ta đoán Vương Gia Vệ là một người u sầu vì ông luôn kể về những khát vọng không được thỏa mãn, ông thấy sao?

- Điều này có căn nguyên ở công chúng hơn là ở tôi. Các phim cho tới nay của tôi nói về khát vọng, về những gì người ta không thể có được và những gì người ta muốn có. 2046 kể nhiều về cảm giác mất mát: người ta có được chút gì đó nhưng đã để mất nó, người ta cảm nhận được điều đó và cố gắng tìm một sự thay thế để lấp chỗ trống. Đó là sự khác biệt lớn so với các phim trước đây: vấn đề xoay quanh những phạm trù sau đó, chứ không phải trước đó. Đó là một câu chuyện tình, nhưng không phải phần tiếp nối của In the Mood for Love, nó đề cập tới đề tài hoàn toàn khác.

- Trong phim, Củng Lợi và Lương Triều Vĩ đã có một nụ hôn thật và dài nhất, bằng cách nào ông đã khiến họ làm được điều đó?

- Họ là những diễn viên rất giỏi và rất đẹp. Vì thế, làm cho họ hôn nhau thật đạt không phải là chuyện khó. Tôi đã bảo: "Nụ hôn này giống như một cuộc chia ly dài, nghĩa là các bạn phải thể hiện cho tôi nụ hôn nhiệt thành nhất mọi thời đại". Và họ đã làm việc ấy.

- Nguyên nhân gì khiến trong phim của mình, ông luôn nhìn lại Hong Kong của những năm 60?

- Có lẽ điều đó giống như đối với nhân vật nhà văn trong 2046. Anh ta hoang mang với hiện tại và vì thế muốn quay về với quá khứ hoặc cố gắng tự hình dung chút gì đó trong tương lai, cố gắng tìm một khoảng không gian riêng cho mình. Tôi chẳng có gì để nói về Hong Kong của ngày hôm nay. Mọi người luôn muốn nghe chút gì đó về những ảnh hưởng của việc trao trả Hong Kong cho Trung Quốc, song phải 20 năm nữa mới có thể nói rõ hơn về điều này.

- Âm nhạc đóng một vai trò lớn trong phim của ông, lần này thì ông cộng tác với nhạc sĩ Đức Peer Raben, do đâu có sự hợp tác này?

- Tôi đã gặp ông ấy cách đây 4 năm tại LHP ở Hamburg. Tôi thích các phim của Fassbinder và nhạc trong đó. Nó có phần nhạc hiệu mạnh mẽ, một mặt thì rất Đức, nhưng với tôi thì nó có vẻ gì rất Thượng Hải. Ngược lại, Củng Lợi cũng gợi cho tôi nhớ tới một nhân vật nữ của Fassbinder.

(Theo Thể Thao Văn Hóa)
:::::::::::::::

Source: TronHocLamTho - dienanh.net

Báo Süddeutsche Zeitung phỏng vấn Vương Gia Vệ


Đạo diễn Vương Gia Vệ

Năm 2000 đạo diễn người Hồng Kông Vương Gia Vệ quay bộ phim In the Mood for Love, cuốn phim đáng giá nhất về những năm sáu mươi, một chuyện tình muôn thuở. Trong cuốn phim mới mang tên 2046 ông dẫn tiếp câu chuyện thời đó vào tương lai của điện ảnh.

Süddeutsche Zeitung (SZ): Xem phim của ông, trước hết là In the Mood for Love2046, hai bộ phim về nhà văn họ Châu do Lương Triều Vĩ (Tony Leung) thủ diễn, người ta có ấn tượng ông không dành cho tình yêu một cơ hội lớn nào cả?

Vương Gia Vệ (VGV): Sao lại thế? Cuối cùng thì anh ta đâu có đầu hàng mà vẫn tiếp tục đấy chứ... Dù kết thúc không thật sự có hậu, cuốn phim vẫn khép lại một cách lạc quan – đó là một người đàn ông mãi tìm kiếm người thay thế cho người đàn bà mà anh ta đã đánh mất trong đời mình. Anh ta không hề thật lòng muốn có những mối tình ấy, vậy nên sự không thành – và anh ta hiểu điều đó. Các nhân vật nữ cũng thế, họ nhận ra điều đó và họ đi đường họ. Rất thực dụng nhưng nói chung vẫn lạc quan. Mỗi khán giả phải tự quyết định rồi Châu sẽ ra sao, liệu anh ta có tìm được tình yêu hay không.

SZ: Sự ngờ vực ký ức, một đề tài hay gặp trong điện ảnh, cũng luôn xuất hiện đi xuất hiện lại trong phim của ông.

VGV: Marcel Proust từng nói ký ức là ảo tưởng, là tưởng tượng. Trong ký ức, chúng ta nâng thực tế lên, như Châu đã làm với phụ nữ. Trương Mạn Ngọc (Maggie Cheung), người đàn bà anh ta gặp trong In the Mood for Love, không có thực, mà chỉ là người đàn bà trong tâm tưởng anh ta. Anh ta triệt tiêu mọi khiếm khuyết để biến cô thành người đàn bà hoàn hảo. Hết sức bất công với những người phụ nữ khác không có cơ hội cạnh tranh với cô ta. Không người phụ nữ nào có thể bằng cô ta được vì cô ta không thực... Cô ta chỉ là một ý tưởng.

SZ: Là đạo diễn, ông tin tưởng vào hình ảnh đến mức nào?

VGV: Điều đó với tôi rất đơn giản. Lúc làm phim In the Mood for Love năm 2000, chúng tôi muốn quay một cuốn phim về Hồng Kông thời đó vì thành phố thay đổi nhanh vùn vụt. Chúng tôi muốn giữ lại tất cả những gì thuộc thời đó mà chúng tôi yêu quí, những chốn nhỏ, những quán xá riêng tư cũng như cung cách ứng xử của người thời đó. Và như thế cuốn phim này trở thành ký ức của chúng ta... Và nếu ba mươi năm sau chúng ta xem lại cuốn phim, mọi thứ sẽ vẫn còn nguyên vẹn như xưa.

SZ: Năm 2046 sẽ là 50 năm ngày trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc...

VGV: Chúng tôi muốn lấy con số này làm tựa phim, vì nó gắn liền với một hứa hẹn lớn. Chúng tôi muốn làm một cuốn phim về những hứa hẹn, chứ không phải một cuốn phim về những đổi thay. Cứ gần gũi cái gì quá, cứ mỗi sáng đều thức giấc bên nhau, người ta không còn nhận ra những thay đổi nữa. Điều đó chỉ xảy ra khi gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách. Làm một cuốn phim về việc trao trả (Hồng Kông) hiện vẫn còn quá sớm. Mười hay mười lăm năm nữa thì sự biến đổi sẽ hiển hiện rõ ràng hơn nhiều. Hiện nay ta có thể nhìn ra những thay đổi, nhưng chưa nhìn ra ý nghĩa của chúng.

SZ: Châu tuyên bố tiểu thuyết của anh ta là hoàn toàn hư cấu - với một chút hiện thực...

VGV: Tôi làm phim để trải nghiệm những cái không thuộc về đời thật của mình. Làm phim võ thuật để một lần được cảm giác là người hùng, quay phim ở Argentina vì đã luôn muốn được đến đó... Tất nhiên khi Châu không viết tiếp được, một kinh nghiệm rất quen thuộc với tôi trong cương vị đạo diễn, thì lúc đó tôi thấy mình rất gần gũi anh ta.

SZ: Khía cạnh âm nhạc trong sáng tác của ông đặc biệt hiện rõ trong 2046.

VGV: Và sẽ càng ngày càng mang chất ấn tượng chủ nghĩa. Trước đây thì mỗi phim đều có qui luật rất rõ ràng, chẳng hạn In the Mood for Love được cấu trúc như một chương trình truyền thanh. Trong phim 2046 không có qui luật nào cả, chúng tôi dùng nhạc của nhiều thời kì khác nhau, nhưng cũng dùng cả nhạc phim của Truffaut hoặc Fassbinder, nhạc từ opera- có nhạc hợp cảnh là dùng. Chẳng hạn phim của Fassbinder đối với tôi là hiện thân cho cả một thời, những ca khúc của Nat King Cole cũng thế... Chúng gợi tôi nhớ lại những thời kì nhất định và những kinh nghiệm gắn liền với chúng. Ở đây tôi không nói đến từng bộ phim của Fassbinder, mà đúng hơn là cái cảm giác mà những bộ phim này mang lại.

SZ: Do đâu mà có sự cộng tác về phần âm nhạc với Peer Raben?

VGV: Cách đây bốn năm tôi gặp ông ấy tại Liên hoan phim Hamburg. Ban tổ chức hỏi tôi có muốn gặp ai không... Tôi vừa đọc xong một cuốn sách về Fassbinder và qua đó được biết Peer Raben khởi nghiệp bằng nghề kế toán. Tôi rất thích nhạc của ông ấy, cứ như một đặc hiệu cho phim của Fassbinder vậy. Lúc ăn tối, tôi kể cho ông ấy rằng tôi muốn làm cuốn phim về Thượng Hải những năm ba mươi, tôi đã nghe phần nhạc tuyệt vời trong phim Lili Marleen, và hỏi ông ấy có thể cũng làm một cái gì đó như thế cho tôi không. Vì quá mệt mỏi và ốm yếu để sáng tác, ông phối lại những bản nhạc cũ để tôi sử dụng cho phần của tôi trong cuốn phim bộ ba Eros...

SZ: Ngoài Chris Doyle ra, trong 2046 còn có hai người quay phim nữa...

VGV: Thật ra họ chỉ là một, họ là một tập thể. Một người là trợ lý của Chris Doyle, người kia là đạo diễn của phần Making of - họ đảm đương công việc những lúc Chris Doyle, vì thời gian quay quá dài, buộc phải đến làm ở nơi khác...

SZ: Sau nhiều phim rất đương đại và một phim về những năm sáu mươi, giờ đây ông dấn bước vào tương lai...

VGV: Với tôi thì tương lai trong phim không phải là ước muốn, mà là sự tưởng tượng của một người đàn ông đang sống ở năm 1966. Anh ta chưa xem Ma trận (Matrix), nhưng có lẽ đã xem Barbarella . Chúng tôi dựa vào những điểm như thế mà tiến. Chúng tôi tiếp cận với tương lai thông qua các nhân vật nhiều hơn là thông qua công nghệ. Tương lai của chúng tôi nặng tính hoài cổ. Cộng tác với các kỹ thuật viên vi tính cũng là một kinh nghiệm hoàn toàn mới mẻ. Chúng tôi chưa bao giờ quay mà có kịch bản chi tiết, kịch bản phân cảnh cũng không có nốt - nhiều thứ rất là trừu tượng. Với giới vi tính thì ngược lại, mọi thứ phải hết sức chính xác. Do đó họ phải thử nghiệm rất nhiều - vừa tốn thời gian, và nếu không vừa ý thì còn tốn nhiều tiền. Dự định ban đầu là khoảng nửa cuốn phim sẽ diễn ra trong tương lai, nhưng rồi chúng tôi phải cắt đi cắt lại mãi, vì không thì sẽ rất đắt tiền.

SZ: Ông nghĩ gì về mối tương quan giữa sự tình cờ và sự tính toán trong phim của mình?

VGV: Vì tự sản xuất phim nên chúng tôi làm việc với một đội phim rất nhỏ, như một gia đình vậy. Người nào cũng ba đầu sáu tay, tôi là nhà sản xuất, tác giả kịch bản, đạo diễn và thi thoảng kiêm cả thư kí, anh dựng phim thì kiêm thiết kế phim và đôi khi làm cả phụ đề. Vì ngân sách có hạn, chúng tôi vừa phải có tổ chức chặt chẽ lại vừa phải linh động. Tôi đã quen làm việc về đêm, vì vắng người chung quanh và yên tĩnh hơn.

(Hồ Phạm Huy Đôn dịch
Anke Sterneborg thực hiện)
::::::::::::::
Source: Winterwhite - dienanh.net

Đạo diễn Vương Gia Vệ


Vương Gia Vệ không bao giờ rời khỏi cặp kính đen, đó cũng là phong cách thời trang nổi bật ở vị đạo diễn này

Nhắc đến điện ảnh Hồng Kông- một Hollywood của phương Đông, người ta không thể không nhắc đến Vương Gia Vệ- đạo diễn Hồng Kông đoạt được nhiều giải thưởng quốc tế nhất từ trước đến nay. Chào đời tại Thượng Hải, Trung Quốc, 5 tuổi, Vương Gia Vệ theo cha mẹ đến Hồng Kông sinh sống. Dạo đó, cậu bé Vương Gia Vệ chỉ biết nói tiếng Thượng Hải, phải đến năm 13 tuổi, Vương Gia Vệ mới có thể nói được tiếng Quảng Đông (ngôn ngữ chính ở Hồng Kông). Tốt nghiệp ngành thiết kế đồ họa Trường Cao đẳng Bách khoa Hồng Kông năm 1980, Vương Gia Vệ tham gia khóa đào tạo biên kịch do Hãng Truyền hình TVB tổ chức và trở thành biên kịch cho các phim truyền hình của hãng.

Làm phim không có kịch bản chi tiết

Năm 1988, từ vai trò biên kịch, Vương Gia Vệ chuyển sang làm đạo diễn với bộ phim đầu tay As tears go by. Bộ phim được dư luận quốc tế hoan nghênh tại Liên hoan phim (LHP) Cannes năm 1989. Đến tác phẩm thứ hai - A Phi chính truyện (năm 1990), Vương Gia Vệ đã ẵm trọn 5 giải thưởng điện ảnh Hồng Kông trong đó có giải Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất và Nam diễn viên chính xuất sắc (cho Trương Quốc Vinh). Những bộ phim tiếp theo như Chuyến tàu Trùng Khánh, Tro bụi thời gian, Thiên thần gãy cánh đã khẳng định vị trí đạo diễn bậc thầy của Vương Gia Vệ tại Hồng Kông cạnh các đồng nghiệp khác như Từ Khắc, Ngô Vũ Sâm. Đặc biệt phim Chuyến tàu Trùng Khánh còn được đạo diễn Quentin Tarantino “chấm” là sản phẩm phát hành đầu tiên của Hãng phim Rolling Thunder do ông thành lập.

Tại LHP Cannes 1997, Vương Gia Vệ đã gây chấn động với hình ảnh mở màn (cảnh trên giường của hai người đồng tính) trong bộ phim Hạnh phúc bên nhau. Hạnh phúc bên nhau đã mang đến hạnh phúc cho ông khi vinh dự trở thành người Trung Quốc đầu tiên nhận giải thưởng Đạo diễn xuất sắc nhất tại Cannes. Những kỳ LHP sau, những bộ phim của Vương Gia Vệ như Tâm trạng khi yêu, 2046 luôn là đối thủ nặng ký của giải Cành Cọ vàng (năm 2004). Có một điểm đặc biệt ở người đạo diễn tài ba này là ông không bao giờ có trong tay kịch bản hoàn chỉnh cho bộ phim của mình. Chính điều này đã làm khó Vương Gia Vệ hồi quay phim Tâm trạng khi yêu. Văn phòng Điện ảnh Trung Quốc yêu cầu ông phải trình kịch bản chi tiết nếu muốn phim quay ở Bắc Kinh, không đáp ứng được, Vương Gia Vệ đành di chuyển đoàn phim đến Macau.

Đạo diễn của những minh tinh

Ngoài tài năng, một trong những điểm khiến phim của Vương Gia Vệ luôn được người xem chú ý có lẽ vì phim ông luôn quy tụ một “rừng” diễn viên ngôi sao. Trong A Phi chính truyện tập hợp hầu như không sót một tên tuổi sáng giá nào của điện ảnh Hồng Kông, từ các sao nam như Trương Quốc Vinh, Lưu Đức Hoa, Lương Triều Vỹ, Trương Học Hữu cho đến những mỹ nhân như Trương Mạn Ngọc, Lưu Gia Linh. Sang đến Chuyến tàu Trùng Khánh, bên cạnh gương mặt cũ Lương Triều Vỹ có Lâm Thanh Hà, ca sĩ Vương Phi. Rồi Lê Minh, Mạc Văn Úy, Dương Thái Ni, hoa hậu Hồng Kông góp mặt trong Thiên thần gãy cánh. Người ta xem 2046 để thưởng thức cuộc so tài diễn xuất giữa Củng Lợi, Lương Triều Vỹ, Trương Mạn Ngọc, Chương Tử Di, Vương Phi, Lưu Gia Linh, Đổng Khiết, Trương Chấn. Trong số các minh tinh châu Á, Trương Mạn Ngọc, Lương Triều Vỹ là hai người hợp tác với Vương Gia Vệ nhiều nhất và cũng nhờ các phim của ông mà tên tuổi của Trương Mạn Ngọc, Lương Triều Vỹ luôn tỏa sáng tại Cannes.

Hiện nay tầm ngắm của Vương Gia Vệ còn hướng đến cả những ngôi sao Hollywood. Dự kiến tháng 6 tới, ông sẽ bắt tay vào sản xuất bộ phim Anh ngữ đầu tiên Phu nhân Thượng Hải với dàn diễn viên sáng giá của kinh đô điện ảnh thế giới: Jude Law, Rachel Weisz và cả ngôi sao ca nhạc Norah Jones. Nội dung phim, theo ông tiết lộ, là câu chuyện tình yêu xảy ra trên đường từ New York đến California. Nữ diễn viên Nicole Kidman cũng được mời tham gia nhưng vì kẹt dự án phim khác nên đành lỗi hẹn.

(laodong)
:::::::::::::
Source: Winterwhite - dienanh.net

Vương Gia Vệ - một góc nhìn

Source: aha116 - dienanh.net
:::::::::::::::

Phần 1: Chủ đề

Chủ đề phim Vương Gia Vệ có thể tóm tắt trong 2 từ : ký ức và thân phận. Trong quá trình tìm kiếm thân phận, các nhân vật tạo nên những ký ức. Trong lúc chạy trốn ký ức, các nhân vật lại xây dựng thân phận. Thân phận và ký ức trong phim Vương cứ đan xen như thế mãi, tạo nên những câu chuyện dài không điểm dừng …

Thân phận

“Đó là truyền thuyết về một loài chim không có chân. Nó cứ bay mãi bay mãi, không ngừng nghỉ. Nếu mệt, nó sẽ ngủ trong khi đang bay. Nó sẽ ngủ trong gió. Loài chim đó chỉ dừng chân một lần duy nhất trong đời … Lúc nó dừng chân cũng là lúc nó chết.”
(Days of being wild)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đó là câu chuyện về những con chim không có chân, hay những con người lang thang suốt cuộc đời của họ. Yuddy trong “Days of being wild”, Fly trong “As Tears Go By”, Ho Wo Ping trong “Happy Together”, Âu Dương Phong và Hoàng Dược Sư trong “Ashes of Times” và cả Mo trong “2046”, đều là những con chim không có chân của Vương Gia Vệ.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ ngày mai sẽ làm gì”(As Tears Go By)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Họ không có nơi đi, cũng không có nơi đến. Cả cuộc đời là một chuỗi dài lang thang không định hướng. Có những lúc họ ghé tạm vào nơi này, hay dừng chân với người kia. Nhưng rồi cuối cùng họ cũng sẽ ra đi vì lang thang là bản tính của họ, lang thang là thân phận của họ.

“Anh ấy là vậy, anh ấy đối với người con gái nào cũng vậy” (Days of being wild)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Nhưng tận sâu bên trong, liệu những con chim không chân ấy có thực sự có được cuộc sống “happy-go-lucky” hay không? Hoàng Dược Sư đã uống bình rượu để quên hết mọi thứ, để trở thành loài chim không chân, đến cuối cùng vẫn trở về Đào hoa đảo để ngắm loài hoa gợi nhớ đến người mình yêu. Ho Wo Ping cứ đến rồi đi, để cuối cùng lại quay về căn phòng ngày xưa chờ người mình yêu quay lại. Trong mỗi con chim không chân ấy đều có một nơi mơ ước, nơi mà họ khao khát được đến, được ở mãi nhưng lại không tài nào đến được. Có khi là do số phận, có khi là do quá khứ, có lúc là do chính bản thân họ không xác định rõ được nơi đó … cho đến khi chết.

“Tôi cứ nghĩ người mẹ đã bỏ rơi tôi là người tôi yêu thương nhất, nhưng đến lúc này tôi biết là không phải. Người tôi yêu nhất là cô ấy, một cô gái bình thường, …" (Days of being wild)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
“Tôi muốn trở về nhà. Ở quê nhà tôi, mùa này, hoa đào nở đẹp lắm”(Ashes of Times)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đối lập với những con-chim-không-chân trên là những người-ở-lại. Hiệp sĩ mù của Ashes of Times, Lai Yiu Fai của Happy Together, và hầu hết các nhân vật nữ trong phim Vương Gia Vệ.

Nhân vật hiệp sĩ mù trong Ashes of Times có lẽ là nhân vật điển hình cho loại người-ở-lại, dù chính anh là người ra đi. Anh ra đi vì biết vợ mình yêu bạn mình. Nhưng lòng anh thì chưa bao giờ rời khỏi nơi ấy.

“Tôi sớm biết mình sẽ mù, tôi muốn về nhà trước khi không còn thấy gì nữa để ngắm hoa đào. Ở quê nhà tôi, mùa này, hoa đào đẹp lắm”(Ashes of Times)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đối với họ - những người ở lại - dẫu chỉ là một lần thôi cũng đủ. Một lần để nhìn lại người vợ yêu của mình. Một lần để yêu nhau thật sự chứ không phải chỉ là đổi chác. Một lần để dìu nhau trong điệu nhạc Rumba. Một lần để lại mua hộp nước dứa cho người mình yêu. Thế nhưng …

“Cô ấy cứ đi tìm một loài chim không có chân ... Cô ấy nói đó là người duy nhất cô yêu trong suốt cuộc đời”(2046)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Người hiệp sĩ mù không thể trở về quê nhà. Bai Ling không bao giờ nghe được tiếng yêu từ Chow. Lai cuối cùng cũng quay về Hong Kong. Đó phải chăng là thân phận của họ, mù quáng chạy theo loài chim ấy để rồi mãi mãi sống trong những thất vọng …

“Tôi luôn nghĩ 1 phút rồi sẽ trôi qua. Nhưng đôi khi nó thực sự ở lại. Có 1 lần, 1 người đã chỉ vào đồng hồ và nói với tôi, vì một phút này mà anh ấy sẽ nhớ tôi mãi mãi. Thật hạnh phúc khi nghe điều đó. Nhưng giờ tôi nhìn vào đồng hồ của mình và tự nhủ rằng tôi phải quên người đàn ông đó.”(Days of being wild)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
“Cô ấy có yêu tôi không?” (2046)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Đó là câu hỏi thường trực trong phim Vương Gia Vệ. Cô ấy có yêu tôi không? Anh ấy có yêu tôi không? Và những câu hỏi đó … thường không được trả lời.

Không trả lời vì không muốn thừa nhận: “Chúng ta sẽ không bao giờ như họ”(In the mood for love)
Không trả lời vì sợ bị tổn thương: “Tôi sớm học được rằng cách tốt nhất để không bị bỏ rơi là bỏ rơi trước” (Ashes of times)
Không trả lời có khi đơn giản là vì … không yêu: “Tôi dần nhận ra rằng cô ấy không trả lời không phải vì phản ứng chậm, hay vì máy móc hư hỏng, mà đơn giản là vì cô ấy không yêu tôi” (2046)

Người được hỏi không dám hoặc không muốn trả lời. Người hỏi càng không thể bỏ qua. Và đó chính là khởi nguồn của ký ức …

Ký ức

“Có người nói rằng nếu bạn buộc phải bỏ mất thứ gì, cách tốt nhất để lưu giữ nó là hãy giữ trong ký ức của bạn”(Ashes of Times)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Bất luận mang trên mình thân phận nào, các nhân vật của Vương Gia Vệ đều có một điểm chung: bị ám ảnh bởi quá khứ.

“Rồi tôi cũng đã uống phần còn lại của bình rượu đó. Và tôi nhận ra rằng đó chỉ là một trò đùa khác của cô ấy. Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình, và vẫn nhìn ra sa mạc”(Ashes of Times)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Bình rượu mà người chị dâu đã tặng cho Tây Độc, thứ rượu “happy-go-lucky” giúp người ta quên hết mọi quá khứ, chẳng qua là một trò đùa. Cũng vậy, chuyến tàu rời khỏi 2046 cứ kéo dài mãi, hết ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Nhân vật trong phim Vương Gia Vệ cứ cố gắng trốn tránh, cự tuyệt với quá khứ, nhưng càng cự tuyệt càng đau đớn, càng trốn tránh càng ám ảnh. Đến cuối cùng “sau lưng sa mạc vẫn chỉ là sa mạc”, ký ức không mất đi, mà chỉ làm cho bản thân càng thêm …

… Dằn vặt

“Nếu có thêm một vé nữa, liệu em có đi với tôi không?
Nếu có thêm một vé nữa, liệu anh có đi với em không?”
(In the mood for love)

… Nuối tiếc

“Ngày xưa tôi đã từng nắm được hạnh phúc trong tay”(2046)

… Ân hận

“Tôi từng nghĩ mình là người chiến thắng, cho đến một ngày tôi nhìn mình trong gương và thấy khuôn mặt của một kẻ thất bại. Tôi đã đánh mất người tôi yêu nhất trong khoảng thời gian đẹp nhất của đời mình” (Ashes of times)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
“Nếu một ngày nào đó em có thể quên được quá khứ, hãy đến tìm tôi”(2046)

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sự ám ảnh của ký ức đã làm thay đổi thân phận của các nhân vật. Không thể dứt bỏ quá khứ, Hoàng Dược Sư đã khước từ Mộ Dung Yến, Hoàng trở thành Đông Tà, Mộ Dung Yên - Yến trở thành Độc cô cầu bại. Không thể dứt bỏ quá khứ, Yuddy cứ yêu rồi bỏ, bỏ rồi yêu, cuối cùng vẫn mãi là con chim không chân. Không thể dứt bỏ quá khứ, Chow đã tàn nhẫn với Bai Ling, Bai Ling ra đi, Chow cũng ra đi. Không thể dứt bỏ quá khứ, Tô Lệ Trân mới không đi theo Chow, …

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Không dứt bỏ được quá khứ, họ mãi mãi trở thành những con chim không có chân. Bay đi để quên quá khứ, nhưng thực chất lại chỉ là những nỗ lực vô vọng để tìm lại quá khứ trong hiện tại.

Không dứt bỏ được quá khứ, họ mãi trở thành những người ở lại. Ôm ấp hình ảnh của ký ức, nhưng chẳng bao giờ có thể có lại những hình ảnh đó lần nữa.

“Nếu ký ức có thể lưu giữ, tôi hy vọng nó sẽ không bao giờ mất đi. Nếu nó buộc phải biến mất vào một ngày nào đó, tôi hy vọng ngày đó hãy là 10 ngàn năm sau”(Chungking Express)

Ký ức và thân phận: hình ảnh của Hong Kong

Hình ảnh về ký ức và thân phận của các nhân vật trong phim Vương Gia Vệ, xét ở một khía cạnh nào đó, đều là hình ảnh của Hong Kong. Về ký ức, đó là Hong Kong của ai? Ai là mẹ đẻ, ai là mẹ nuôi? Là người thắng, hay kẻ bại ? Là kẻ từ bỏ hay người bị từ bỏ. Về thân phận, đó là Hong Kong của Á hay Âu ? Hong Kong đến hay đi ? Hong Kong của quá khứ hay tương lai ? Tất cả đều không được trả lời, mà chỉ là một cảm giác bất an dai dẳng.